Trong suốt mấy ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta, năm Ngọ là năm xảy ra nhiều sự kiện trọng đại của đất nước.
Trong suốt mấy ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta, năm Ngọ là năm xảy ra nhiều sự kiện trọng đại của đất nước.
Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới / Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới / Quân xâm lược bành trướng dã man, đã dày xéo mảnh đất tiền phương / Lửa đã cháy và máu đã đổ, trên khắp dải biên cương…
Trong lịch sử Việt Nam, nhiều ông vua lên ngôi vào “mùa xuân, tháng giêng”, nhưng sách sử không ghi chính xác ngày nào. Chỉ một số được ghi chép rõ ràng ngày lên ngôi vào mùng 1 Tết.
Máu xương của quân dân Việt Nam đã phải đổ xuống vì những cái bắt tay, những âm mưu móc ngoặc chống phá nhau của các nước lớn.
Nhiều nét thanh lịch của Hà Nội hào hoa xưa có lẽ giờ đã là “vang bóng một thời”, nhưng văn chương thực như một món quà, đã lưu giữ lại được những điều đã dần tàn phai ấy.
“Giữa dòng sông ngàn xác thù ngã gục / Máu giặc loang ố cả một vùng / Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng / Nếu gặp dòng sông ngầu lên sắc đỏ / Là niềm thương anh gửi về em đó…”.
Những bức ảnh sinh động về ngày Tết Hà Nội năm Giáp Tuất 1994 do nhiếp ảnh gia Pháp Bruno Barbey thực hiện khiến nhiều người không khỏi bồi hồi.
Tại sao phải thay Tết “ta” bằng Tết “tây”? Tại sao phải thay cái đã có cả ngàn đời vốn quen thuộc, tốt đẹp bằng cái chưa thật quen và còn khá nhạt?
Văn hóa cổ truyền của dân tộc đang có những biến thái lớn, bị thách thức trước làn sóng mạnh mẽ của thời kỳ hội nhập toàn cầu. Những biến thái đó đang làm thay đổi bản chất của ngày Tết cổ truyền.
Cái Tết của mới mấy chục năm về trước như vô cùng xa lạ với cái Tết hôm nay… Con người mình đã đổi thay? Cảm xúc của mình đã đổi thay? Bản thân cái Tết đã đổi thay? Hay là tất cả mấy cái đó?