Khoa học đã làm cho con người có thể đi bộ trên mặt trăng, nhưng không thể giúp con người chế ngự tâm mình cũng như kiểm soát đạo đức và mục đích cuộc sống.
Khoa học đã làm cho con người có thể đi bộ trên mặt trăng, nhưng không thể giúp con người chế ngự tâm mình cũng như kiểm soát đạo đức và mục đích cuộc sống.
Ở phương Tây có hai cách tiếp cận về con người: một đi theo chủ nghĩa duy lý, một đi theo chiều ngược lại – chủ nghĩa phi duy lý.
Cái đẹp là gì? Chúng ta chưa có một ý niệm nào về cách thức mà bộ não của chúng ta nhận biết cái đẹp của tạo hóa. Và vì thế cũng thật là mạo hiểm khi nói đến cái đẹp trong lĩnh vực khoa học.
Kẻ đứng trước gương, là kẻ không có khả năng nhìn thấy cái khác ngoài bản thân mình. Nhưng không nhìn thấy bản thân mình mà thấy mặt nạ. Bởi cái gương không nói dối sự thật mà nói dối sự giả dối.
Tự do là một thuộc tính đặc biệt chỉ có ở con người có ý thức. Đây là một khái niệm quan trọng của triết học và chính trị học; khái niệm này có nội dung khoa học sâu sắc và ý nghĩa thực tiễn to lớn.
Rất nhiều lời dạy và mẩu chuyện về cuộc đời của Gandhi có thể ứng dụng và đem lại cho ta ý nghĩa cũng như sức mạnh trong cuộc sống.
Nhờ có kẻ thù làm hại, mà chúng ta phát triển được tâm nhẫn nhịn và đức tính vị tha. Vì vậy, cho dù kẻ thù làm hại chúng ta, chúng ta vẫn luôn cố gắng đối xử với họ bằng tâm từ ái.
Các học phái triết học Mỹ rất phong phú và đa dạng, thể hiện rõ nét tính đa nguyên cũng như cục diện đối kháng giữa chủ nghĩa khoa học và chủ nghĩa nhân văn trong triết học phương Tây hiện đại.
Trong cuốn sách “Tư duy như Leonardo da Vinci”, nhà nghiên cứu Michael J. Gelb đã đưa ra quan điểm của mình về 7 nguyên tắc tư duy của thiên tài Leonardo da Vinci.
Socrates là hiện tượng đặc biệt trong lịch sử triết học, đặc biệt ở thành phần xuất thân, trong lối sống, phương thức sinh hoạt, phong cách tư duy, và cả cái chết của ông.