Nhiều nét thanh lịch của Hà Nội hào hoa xưa có lẽ giờ đã là “vang bóng một thời”, nhưng văn chương thực như một món quà, đã lưu giữ lại được những điều đã dần tàn phai ấy.
Nhiều nét thanh lịch của Hà Nội hào hoa xưa có lẽ giờ đã là “vang bóng một thời”, nhưng văn chương thực như một món quà, đã lưu giữ lại được những điều đã dần tàn phai ấy.
“Giữa dòng sông ngàn xác thù ngã gục / Máu giặc loang ố cả một vùng / Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng / Nếu gặp dòng sông ngầu lên sắc đỏ / Là niềm thương anh gửi về em đó…”.
Những bức ảnh sinh động về ngày Tết Hà Nội năm Giáp Tuất 1994 do nhiếp ảnh gia Pháp Bruno Barbey thực hiện khiến nhiều người không khỏi bồi hồi.
Tại sao phải thay Tết “ta” bằng Tết “tây”? Tại sao phải thay cái đã có cả ngàn đời vốn quen thuộc, tốt đẹp bằng cái chưa thật quen và còn khá nhạt?
Văn hóa cổ truyền của dân tộc đang có những biến thái lớn, bị thách thức trước làn sóng mạnh mẽ của thời kỳ hội nhập toàn cầu. Những biến thái đó đang làm thay đổi bản chất của ngày Tết cổ truyền.
Cái Tết của mới mấy chục năm về trước như vô cùng xa lạ với cái Tết hôm nay… Con người mình đã đổi thay? Cảm xúc của mình đã đổi thay? Bản thân cái Tết đã đổi thay? Hay là tất cả mấy cái đó?
Tết Nguyên Đán là lễ hội lớn nhất trong các lễ hội truyền thống của Việt Nam, là điểm giao thời giữa năm cũ và năm mới, giữa một chu kỳ vận hành của đất trời, vạn vật cỏ cây.
Với tài năng quân sự và tinh thần thượng võ, thống chế Erwin Rommel không những được binh sĩ Đức kính trọng mà còn giành được sự nể phục của các tướng lĩnh Đồng minh.
Đọc lại Chợ Tết ta bỗng thấy hân hoan, vui thích bởi sự chuyển động của không gian, sắc màu và con người. Đoàn Văn Cừ đã trình bày cho ta biết một “bản nguyên sống” trong sự tồn tại hồn nhiên, bề bộn mà lại nhịp nhàng của đời sống.