Từ cuộc cải cách của Đặng Tiểu Bình, mỹ thuật Trung Quốc bước vào giai đoạn phát triển mới. Đề tài được mở rộng, nhấn mạnh đến cuộc sống hàng ngày của nhân dân hơn là sự kiện lịch sử hay chiến tranh.
Từ cuộc cải cách của Đặng Tiểu Bình, mỹ thuật Trung Quốc bước vào giai đoạn phát triển mới. Đề tài được mở rộng, nhấn mạnh đến cuộc sống hàng ngày của nhân dân hơn là sự kiện lịch sử hay chiến tranh.
Trong vòng một thế kỷ qua, người Nhật đã làm gì để dựng nên một thành trì nghệ thuật đậm chất địa phương và sở hữu những tín đồ cuồng si đến từ khắp nơi trên toàn thế giới?
Nhiều người biết đến câu nói “Không ai bị lãng quên, không điều gì bị lãng quên”. Nhưng không phải ai cũng biết tác giả của câu nói nổi tiếng này là nữ thi sĩ người Nga Olga Berggoltz.
Vào nửa sau của thế kỷ 19, âm nhạc Nga đã phát triển lên đến những đỉnh cao của văn hóa âm nhạc thế giới với những sáng tác của Piotr Ilich Tchaikovsky và của các nhạc sĩ trong “Nhóm khỏe”.
Cuối thế kỷ 20, sự ra đời của hàng loạt các khái niệm mới được gọi chung là nghệ thuật đương đại đã tạo nên những làn sóng mới trong thế giới nghệ thuật.
Hiện thực chiến trận trong ba tiểu thuyết Dấu chân người lính (Nguyễn Minh Châu), Đất trắng (Nguyễn Trọng Oánh), Nỗi buồn chiến tranh (Bảo Ninh) đã được mô tả đa dạng, đa chiều, có tầm bao quát…
Gagaku Nhật Bản là một thí dụ điển hình cho phương pháp bảo tồn, phát huy và phát triển các hình thức âm nhạc dân tộc mà nhiều quốc gia, trong đó có Việt , cần tham khảo kinh nghiệm.
Dù nền mỹ thuật hiện đại Việt Nam có lịch sử rất non trẻ, giới họa sĩ Việt Nam đã trở thành tầng lớp trí thức mới trong xã hội và có trọng trách của mình.