Nghệ thuật hiện đại đưa chúng ta vào cảnh ngộ khó xử. Những tác phẩm nghệ thuật kỳ dị khác với bất kỳ thời đại nào trước đó khiến chúng ta không thể nào thích ứng được…
Nghệ thuật hiện đại đưa chúng ta vào cảnh ngộ khó xử. Những tác phẩm nghệ thuật kỳ dị khác với bất kỳ thời đại nào trước đó khiến chúng ta không thể nào thích ứng được…
Soy cuba (Tôi là Cuba) được hoàn thành năm 1964 bởi đạo diễn người Nga Mikhail Kalatozov tại Mosfilm, một xưởng phim lớn nhất và lâu đời nhất nước Nga cũng như ở Châu Âu.
“Ít nhất cũng phải 5.000.000đ một đứa một ‘sô’. Còn loại như cháu, ở ngoài Bắc này phải hàng chục triệu. Đi xa phải hơn nữa. Còn diễn trong Sài Gòn tất nhiên phải hơn rất nhiều”.
Có mất mát, có đau thương nhưng hơn cả, những bài hát đó chất chứa niềm tin về chiến thắng, về sự lạc quan, tình yêu của những người đã đi qua những năm tháng ác liệt nhất của chiến tranh.
Trong vòng chưa đầy 2 thập kỷ từ khi ra đời, nền văn học này đã có những tác phẩm vĩ đại được cả thế giới công nhận; trong đó, có giải thưởng Nobel Văn học cho tiểu thuyết “Sông Đông êm đềm”.
Đồng chí thân mến! Những bài ca được giới thiệu trên website này là minh chứng cho một nền văn hóa cao đẹp, không có sự tôn thờ đồng tiền, bạo lực, sex…
Giá trị của một tác phẩm điện ảnh chân chính không phải là sợ hãi hay bạo lực. Nền tảng của điện ảnh là đem con người xích lại gần nhau, chứ không phải là khiến con người xa nhau.
Tết Trung Thu ở miền Bắc có tục hát trống quân. Đôi bên nam nữ vừa hát đối đáp với nhau, vừa đánh nhịp vào một sợi dây gai hoặc dây thép căng trên một chiếc thùng rỗng…
Mùa thu dường như được gắn liền với một cái gì buồn bã. Trong Hán tự, chữ sầu 愁 (buồn bã) gồm có chữ thu 秋 (mùa thu) ở trên và chữ tâm 心 (con tim) ở dưới.
Có tác giả “khoe” trong tiểu thuyết của mình có chuyện Lý Thường Kiệt… đồng tính và mối tình đồng giới với Vua Nhân Tông (!); rồi quan hệ tình ái phức tạp giữa Nguyễn Trãi, Nguyễn Thị Lộ với Lê Thái Tông (!)…