Ngược dòng thế giới thả nổi virus, Thụy Điển vừa đánh mất sinh mạng người dân, vừa tan vỡ về kinh tế, trở thành lời cảnh báo đáng sợ dành cho toàn nhân loại
Ngược dòng thế giới thả nổi virus, Thụy Điển vừa đánh mất sinh mạng người dân, vừa tan vỡ về kinh tế, trở thành lời cảnh báo đáng sợ dành cho toàn nhân loại
Việc có ai đó cứ hô lên “Toang rồi” cho vui mồm rất đáng sợ. Hô hoán lên: “Cầu Giấy bị phong tỏa rồi” hoặc “Sân bay Đà Nẵng vỡ trận rồi” xong rồi sao nữa? Để làm gì?
Tôi không thấy nhà cầm quyền phải biện minh rằng mình đang “làm điều đúng đắn”, họ cứ thế làm. Đó tất nhiên không phải cách nghĩ của nền dân chủ Mỹ. Nhưng ngay lúc này, nó là cách tốt nhất.
“Ai chiếm được vịnh Cam Ranh, người đó sẽ chiếm được một nửa Trung Quốc, có thể kiểm soát được tuyến đường giao thông biển Á-Âu…”.
Các kiến trúc sư quy hoạch làm đẹp những vườn hoa, khu du lịch, nhà nghỉ mát đang nhìn về đâu khi để những thứ gớm ghiếc về thẩm mỹ tràn lan như vậy?
Phải chăng, tiếng kêu của các “ông lớn” đã át đi tiếng than của những người lao động, doanh nghiệp dân doanh nhỏ bé? Hay có ai đó nghĩ rằng, dân lao động quen chịu khổ rồi, khổ tý nữa cũng không sao?
Tôi thuộc thế hệ thanh niên Việt Nam đầu tiên lớn lên với Internet. Thật sự tôi không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ thế nào nếu thiếu nó.
Mỹ tăng sức nặng pháp lý trong lập trường phản đối sự bắt nạt và đe dọa của Trung Quốc với các nước ở Đông Nam Á, vượt ra ngoài chuyện tự do hàng hải và hàng không.
Trong nỗ lực cô lập khu vực, Trung Quốc sử dụng chiến lược hai hướng “cây gậy và củ cà rốt”, vừa lôi kéo các nước láng giềng khi thuận tiện trong khi đe dọa các nước chống đối mình.