Cảm thụ thẩm mỹ là hoạt động mang đậm dấu ấn cái “tôi” cá nhân của chủ thể, gắn liền với những năng lực tinh thần chủ quan, với tình cảm, thị hiếu của mỗi người.
Cảm thụ thẩm mỹ là hoạt động mang đậm dấu ấn cái “tôi” cá nhân của chủ thể, gắn liền với những năng lực tinh thần chủ quan, với tình cảm, thị hiếu của mỗi người.
“Cay đắng mùi đời” để lại cho độc giả những suy ngẫm về đạo đức của con người. Như câu chuyện kể hằng đêm, quyển tiểu thuyết đem lại nhiều bài học sâu sắc qua lời văn tự nhiên, bình dị.
Những vũ điệu do sư Phật Triết – tăng sĩ đến từ Champa – truyền dạy được khai triển thành Nhã nhạc (Gagaku), qua sự cải cách thành 8 khúc gọi là Lâm Ấp Bát Nhạc (Rinyugaku).
Tự do với nghệ sĩ giống như chim hót cần thiên nhiên, khí trời… Không phải khi nào nghệ sĩ cũng có được hoàn cảnh tự do, và không phải khi nào tác phẩm nghệ thuật cũng sinh ra từ tự do, bắt đầu từ tự do.
Nếu như nhìn vào hoa văn của trống đồng có thể coi mỗi họa tiết là một âm tiết, mỗi hình họa là một từ, mỗi chuỗi hình họa là một câu và mỗi vành hoa văn là một đoạn, còn toàn bộ hệ thống hoa văn là một văn bản…
“Haydn là một mắt xích vô cùng vững chắc và quan trọng trong lịch sử phát triển của âm nhạc. Không có Haydn thì cũng không có Mozart và Beethoven.” – P.I. Tchaikovsky.
Phim truyện là mảnh đất của hư cấu. Chất liệu lịch sử đưa vào, trong đó có nhân vật, không khỏi bị thay da đổi thịt theo “góc nhìn và cảm hứng sáng tạo nghệ thuật của tác giả”.
Trước tranh, công chúng có nhiều phản ứng khác nhau, nhưng đa số thường thể hiện ở hai chiều trái ngược: hoặc né tránh không ý kiến, hoặc bình thản bình phẩm — khen cái này “đẹp”, chê cái kia “xấu”…
Khi Beethoven qua đời vào ngày 26/3/1857, một bức thư tình được tìm thấy trong số những vật ông để lại. Bức thư viết cho một người phụ nữ bí ẩn mà ông chỉ gọi một cách giản dị là “người yêu bất tử”.