Với việc đầu tư của Trung Quốc tăng vọt, các nhà lãnh đạo châu Âu ngày một lo ngại rằng Tập Cận Bình đang lợi dụng sức mạnh kinh tế để phục vụ mục đích chính trị.
Với việc đầu tư của Trung Quốc tăng vọt, các nhà lãnh đạo châu Âu ngày một lo ngại rằng Tập Cận Bình đang lợi dụng sức mạnh kinh tế để phục vụ mục đích chính trị.
Bất chấp mọi rủi ro, quan hệ Trung-Nga đã phát triển thành sự hợp tác ngày càng chặt chẽ hơn.
“Vành đai và Con đường” được coi là đứa con tinh thần của Tập Cận Bình và là chính sách đối ngoại quan trọng nhất của nhà lãnh đạo này cho tới nay.
Chiến tranh chỉ là vấn đề thời gian, bởi lẽ, “ngày nay có một số lượng người rất đông đảo cả ở Mỹ và Trung Quốc đều bị ám ảnh bởi ý tưởng và hiện thân của nó – một cuộc chiến tranh thực sự”.
Năm 2017 đã mở tung cánh cửa cho ông Tập Cận Bình sải những bước dài trong năm 2018 với tư cách là một nhà lãnh đạo toàn cầu.
Liệu ASEAN có được trang bị để nắm bắt các cơ hội và giải quyết các thách thức xuất phát từ một thế giới được đặc trưng bởi sự thay đổi liên tục, và quả thực, gia tăng nhanh chóng hơn bao giờ hết?
Cách tiếp cận mang tính thực dụng của Trung Quốc đối với chính trị quốc tế đã giúp Trung Quốc có lợi thế so với Mỹ.
Ngược dòng lịch sử từ khi lập quan hệ ngoại giao năm 1950 tới nay, giữa Trung Quốc và Ấn Độ có nhiều ân oán, mâu thuẫn xung đột nhiều hơn là hữu nghị, hòa dịu.
Bề ngoài Bắc Kinh không xuất khẩu thể chế dân chủ như cách Hoa Kỳ đã làm, nhưng thực chất họ rất giỏi trong việc bỏ tiền mua ảnh hưởng.
Sự trỗi dậy chưa từng có về kinh tế và quân sự của Trung Quốc là nguyên nhân chủ yếu gây ra những căng thẳng đang gia tăng trong khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương.