Nông dân vùng đồng bằng sông Cửu Long vẫn loay hoay trong vòng nghèo khổ. Gần như họ không được gì ngoài vòng nguyệt quế về trọng trách “bảo đảm an ninh lương thực”…
Nông dân vùng đồng bằng sông Cửu Long vẫn loay hoay trong vòng nghèo khổ. Gần như họ không được gì ngoài vòng nguyệt quế về trọng trách “bảo đảm an ninh lương thực”…
Sống ở Sài Gòn, tôi còn vô tình nghe được những bình phẩm của nam giới về “gái miền Tây” như: “Ôi giời, lười lao động, ham hưởng thụ chơi bời thì mới thế”, “bọn miền Tây ấy”… Tôi chỉ có mong muốn nhỏ bé, rằng ai đó giúp họ hiểu ra, những cô gái miền Tây không hề muốn làm một món hàng.
Đồng bằng sông Cửu Long hiện chỉ cao 1-2m so với mực nước biển, nếu tiếp tục khai thác cát và nước ngầm “tự do” như hiện nay thì đến năm 2100, nguy cơ vựa lúa số 1 của Việt Nam sẽ bị chìm.
Thời tiết khắc nghiệt cùng với bàn tay tàn phá của con người đang khiến nguy cơ bị xoá sổ của đồng bằng sông Cửu Long ngày một rõ ràng hơn bao giờ hết.
Cuộc sống của người dân ở khắp mọi miền Việt Nam thập niên 1990 đã được tái hiện sinh động qua loạt ảnh của nhiếp ảnh gia Peter Charlesworth.
Gái bán hoa chờ khách làng chơi, lính tăng phê thuốc phiện, trẻ em kiếm sống bằng vỏ đạn pháo… là những hình ảnh do nhiếp ảnh gia René Burri chụp ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975.
Các chuyên gia dự báo có đến 95% lượng phù sa sông Mê Kông sẽ bị chặn bởi các đập thủy điện, làm tăng tốc quá trình phân rã đồng bằng Sông Cửu Long.
Vùng dữ trữ sinh quyển thiên nhiên đã biến dạng từng ngày, cảnh vật thiên nhiên và con người mà tôi thấy tận mắt vào năm 1977 không còn nữa.
Một ngày không xa tiếng Đàn ca tài tử sẽ không còn vang lên trên bến Ninh Kiều, và những người lái phà sông Hậu đất Sóc Trăng sẽ phải định kỳ nghỉ việc do các dòng sông cạn nước.
Sự trù phú của miền Tây chỉ còn trong câu hát, điệu hò. Sẽ chẳng còn phù sa, chẳng còn nguồn tài nguyên trù phú, chỉ còn hạn – mặn, sạt lở nghiêm trọng kéo dài.