Hàng triệu thanh niên Trung Quốc đang chối bỏ những định nghĩa truyền thống về sự thành công. Tâm lý phản kháng ấy được phản ánh qua các từ lạ tai như “neijuan” hoặc “tangping”.
Hàng triệu thanh niên Trung Quốc đang chối bỏ những định nghĩa truyền thống về sự thành công. Tâm lý phản kháng ấy được phản ánh qua các từ lạ tai như “neijuan” hoặc “tangping”.
Hình ảnh các đồng đội bảo vệ quyết liệt quyền riêng tư cho Eriksen lại là một điều rất đáng để suy ngẫm, đáng để học hỏi trong một xã hội mà người ta sẵn sàng chĩa điện thoại, máy ảnh để ghi lại mọi thứ.
Chúng ta nợ trẻ một tuổi thơ an toàn! Điều ấy hiển hiện ngay trong bối cảnh thế giới đang tiến vào thế giới phẳng với công nghệ, tiện ích và văn minh.
Nếu trước kia, các hành động khoe sự giàu có, sang chảnh của giới lắm tiền Trung Quốc có thể được công chúng thích thú dõi theo và ganh tị thì giờ thái độ đã thay đổi theo hướng ngược lại.
Chúng ta nói nhiều, lên án nhiều bệnh thành tích, cũng đã có nhiều giải pháp được đưa ra nhưng “ngụy thành tích” đã trở thành căn bệnh trầm kha không phải nói bỏ là có thể bỏ được.
Từ nhỏ, tôi quen hình ảnh cha lúc nào cũng luộm thuộm với những chiếc quần luôn có lai rách bươm, trong khi đầu gối, túi áo ít khi lành lặn. Tôi cũng quen với việc người ta gắn tên nghề vào tên cha mẹ: Út giữ xe.
Internet và các kênh truyền thông ngày nay có vẻ là thứ bia còn trơ trơ hơn cả bia miệng. Công bằng hay không công bằng, chính xác hay chưa chính xác, những thông tin, phê phán được đưa lên mạng thường lan truyền với tốc độ chóng mặt…
Vào buổi bình minh của kỷ nguyên số, Bill Clinton đã dự đoán rằng nền kinh tế thị trường cùng hệ thống mạng toàn cầu Internet có thể khiến Trung Quốc đi theo hướng tự do hóa. Ông đã sai lầm.
Từ thiện không phải là đi “làm ơn”. Công việc từ thiện nên là một nghề nghiêm túc và chuyên nghiệp, được sinh ra để đáp ứng nhu cầu chia sẻ, cho đi, nhu cầu thấy mình tốt đẹp của con người.