Chúng ta có thói quen giữ quá nhiều sách, trong thời gian quá lâu, bất chấp bụi bẩn, nấm mốc, gáy sách đã nứt hay các trang giấy cong vênh, dù thực tế là không đọc lại phần lớn trong số chúng.
Chúng ta có thói quen giữ quá nhiều sách, trong thời gian quá lâu, bất chấp bụi bẩn, nấm mốc, gáy sách đã nứt hay các trang giấy cong vênh, dù thực tế là không đọc lại phần lớn trong số chúng.
Rất nhiều trường hợp, những cuộc tranh luận giữa người Việt chỉ là những cuộc chửi lộn mà chẳng cần để ý đến logic hay các nguyên tắc của tranh luận là gì.
Một số nhà văn hóa “ái quốc” nếu có thời gian thì nên soi lại mình, nhìn xem người ở trong gương có giống phát xít Nhật năm xưa hay không?
“Người đời không phải thánh thần, không ai tránh khỏi khuyết điểm. Chúng ta không sợ có khuyết điểm, nhưng chỉ sợ không biết kiên quyết sửa nó đi”.
Fukuzawa Yukichi viết “Khuyến học” vào những năm 1872 – 1876, khi xã hội Nhật còn đang bưng bít và rối loạn, tham nhũng tràn lan, dân chúng u mê ngu dốt.
Người ta cảm nhận rõ hơn sự giả dối, gian dối đang ngày càng trở nên phổ biến. Nhưng phải làm gì trước sự giả dối thì gần như người Việt mình vẫn chưa có thói quen hành xử đúng mực với nó.
“Sự yếu kém, bất cấp và tụt hậu của giáo dục – đào tạo đang trở thành lực cản đối với sự phát triển nhanh và vững của đất nước”.
Tâm tính và tinh thần cầu học của quốc gia sẽ đưa lại những ngã rẽ khác nhau, hoặc phú cường hoặc tụt hậu.
Thời Trung Quốc cổ đại, mèo được xem như một con vật báo lành. Ở Ấn Độ, con mèo biểu thị cho phúc lạc. Trong văn hóa Ai Cập cổ đại, mèo được tôn vinh là một loài vật linh thiêng…
Đúng là người Trung Quốc xấu xí thật. Nhưng đấy là chuyện về Người Trung Quốc. Còn người Việt chúng ta cũng xấu xí không kém. Chúng ta cứ ru nhau bằng những từ hoa mỹ mà chẳng bao giờ nhìn nhận thẳng vào sự thật xấu xí của mình