Người Mỹ chưa thực sự đối mặt những bất ổn của mình. Họ đổ lỗi, trốn chạy và không chịu học hỏi quốc gia khác. Bao giờ nước Mỹ mới nhìn nhận các vấn đề của họ một cách nghiêm túc?
Người Mỹ chưa thực sự đối mặt những bất ổn của mình. Họ đổ lỗi, trốn chạy và không chịu học hỏi quốc gia khác. Bao giờ nước Mỹ mới nhìn nhận các vấn đề của họ một cách nghiêm túc?
Những “tỉ phú thời gian” – chuyện về những bạn trẻ đang trải qua những tháng ngày vật vờ – nếu nhìn về tương lai thì thật sự là chuyện đáng báo động.
Cuộc xung đột giữa Nga và Ukraina cho thấy một số vấn đề, đôi khi được coi là tiền đề để xác định chiến tranh trong tương lai sẽ diễn ra như thế nào và lại gợi nhớ về những trận chiến trong lịch sử.
Năm 1997, internet chính thức kết nối Việt Nam với toàn cầu cùng sự đảo lộn công nghệ hàng ngày. Một người gõ text bằng cả xưởng mấy chục công nhân sắp chữ bằng chì…
Tôi ngạc nhiên khi nhiều giáo viên thuê nhà cạnh trường để tiện dạy thêm, từ trẻ em đến người già đều biết, nhưng các cấp quản lý lại không. Đúng kiểu “phép vua thua lệ làng”.
Cười cợt, vùi dập những ý tưởng như thế là một chuyện đáng buồn. Càng đáng buồn hơn, việc này đã trở thành một phản xạ, trong một thời đại mà người ta không muốn suy nghĩ quá nhiều…
Thời bao cấp, kinh tế tập thể là chủ đạo, những gì thuộc về tư nhân, tư hữu đều lạc lõng. Thời ấy bác sĩ chỉ làm nhà nước, không bao giờ có ý nghĩ khám bệnh tư.
Tại sao một quốc gia giàu có, nổi tiếng với mạng lưới giao thông hoàn hảo, môi trường xanh sạch đẹp, hệ thống y tế ưu việt, giáo dục vượt trội, tuổi thọ cao… lại là nước có tỷ lệ người tự tử nhiều nhất thế giới?
“Nếu chúng ta chiến thắng trong một trận chiến nữa với người La Mã, chúng ta sẽ hoàn toàn bị hủy diệt”. Vua Pyrrhus xứ Epirus đã thốt lên lời nghịch lý này khi đánh bại người La Mã.
Tôi ngạc nhiên, khó hiểu vì nhiều bạn sinh viên với gương mặt sáng sủa thản nhiên làm ngơ, không chịu nhường ghế khi cụ già bước lên xe buýt.