Mao Trạch Đông đã phạm nhiều sai lầm nghiêm trọng, đặc biệt là trong Đại nhảy vọt và Cách mạng Văn hóa. Do vậy không phải tất cả mọi tư tưởng của Mao đều được cấu thành vào Tư tưởng Mao Trạch Đông.
Mao Trạch Đông đã phạm nhiều sai lầm nghiêm trọng, đặc biệt là trong Đại nhảy vọt và Cách mạng Văn hóa. Do vậy không phải tất cả mọi tư tưởng của Mao đều được cấu thành vào Tư tưởng Mao Trạch Đông.
Làm thế nào để có được những nhà lãnh đạo và quản lý liêm chính? Làm sao có thể kiểm soát được cái tôi vị kỷ để họ không dám tiêu cực hay tham nhũng?
Người Trung Quốc đang phấn khởi trước dự báo năm 2025 nước họ sẽ vượt Mỹ, trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới. Nhưng để vượt Mỹ một cách toàn diện thì không phải dễ.
“Đòi lại” Koh Tral / Phú Quốc chỉ là một nỗ lực đầy vụ lợi để huy động công luận chống lại nước láng giềng phía đông của Campuchia vì các lợi ích chính trị thuần túy.
Tại sao ông Hun Sen lại nói: “Ở thời điểm đó, họ đã ‘bỏ rơi’ đảo Koh Tral và Kampuchea Krom… cho Việt Nam. Tôi không thể đòi lại được”?
Là một chủ thể đặc biệt, các quốc gia có hai loại trách nhiệm riêng biệt. Một là trách nhiệm của quốc gia đối với các công dân của quốc gia đó. Hai là trách nhiệm của quốc gia đối với cộng đồng quốc tế.
Luận điệu tuyên truyền ngụy tạo chứng cứ của Trung Quốc tái hiện chiến lược của Đức Quốc xã: “Nếu nói dối đủ lớn và cứ tiếp tục lặp đi lặp lại, quần chúng rồi sẽ tin vào lời dối đó”.
Dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm là hướng đi đúng đắn để vượt qua giáo điều, công thức của những người không muốn thấy và không chấp nhận những nhân tố mới.
Xu thế đa cực, đa phương của thế giới ngày càng rõ. Mối quan hệ bên trong “tam giác chiến lược” Mỹ-Trung-Nga và tương tác với các quốc gia khác là một thực thể của thế giới đương đại.
Khoảng vài chục năm nay, động từ “chạy” ở nước ta có thêm một nghĩa mới. Khái niệm ấy ra đời rất tự nhiên từ thực tiễn cuộc sống và nghiễm nhiên tồn tại.