Dù việc đe dọa sử dụng vũ lực đã bị hạn chế, ngoại giao pháo hạm, hay ngoại giao cưỡng bức, vẫn tiếp tục là “chiếc gậy” được một số cường quốc sử dụng.
Dù việc đe dọa sử dụng vũ lực đã bị hạn chế, ngoại giao pháo hạm, hay ngoại giao cưỡng bức, vẫn tiếp tục là “chiếc gậy” được một số cường quốc sử dụng.
Những năm gần đây, các nhà chính trị và giới khoa học đã dành sự quan tâm đặc biệt đến vai trò của các nguồn tài nguyên thiên nhiên đối với chiến lược đối nội và đối ngoại của các nước.
Người Hy Lạp cổ đại từng cảnh báo sự ngạo mạn của con người trước thánh thần chỉ đem tới những cái chết ngu ngốc. Sự ngạo mạn này đang dẫn dắt Mỹ và NATO bất chấp những hệ quả lâu dài trong tương lai.
Chủ nghĩa đế quốc mới, một hình thức kiểm soát và chi phối các quốc gia khác thông qua con đường kinh tế vẫn tiếp tục là một đặc điểm của nền kinh tế chính trị quốc tế đương đại.
Các thay đổi cơ bản của nền kinh tế tri thức đang dẫn đến nguy cơ các nước giàu hút rỗng ruột các nước nghèo như nhện thò vòi hút sạch máu của con mồi.
Cuộc đột kích bất thành ở Venezuela đầu tháng 5/2020 là sự tiếp nối gần một thế kỷ tiến hành các hoạt động đảo chính, lật đổ của Hoa Kỳ ở châu Mỹ Latinh.
Phương Tây thường tô vẽ lãnh đạo Gaddafi của Libya trước đây như một ác nhân độc tài. Đâu là sự thật về Libya dưới cái gọi là “chế độ độc tài” đó?
Qua hàng nghìn trang tài liệu mà tờ The Washington Post thu thập được, ba đời chính quyền tại Nhà Trắng vừa bị “lật tẩy” việc dối lừa công chúng về những thất bại của họ trong cuộc chiến tại Afghanistan.
Các cuộc chiến tranh đẫm máu và các cuộc đảo chính để thay đổi chế độ luôn là vũ khí chủ lực của chủ nghĩa đế quốc kiểu Mỹ.
Haftar – người được Mỹ bảo trợ – tuyên bố Libya không cần dân chủ. Pháp và Italia ủng hộ hai phe khác nhau do lợi ích dầu mỏ. Công cuộc “khai sáng” của Mỹ – phương Tây ở Libya đã trở thành một trò hề đầy máu và nước mắt.