Ngày nay, “whataboutism” đã trở thành một công cụ ngoại giao công chúng ngày càng mạnh mẽ bởi sự phổ biến của Internet. Các quốc gia sử dụng công cụ này để lên án đối thủ, đồng minh, và cả các quốc gia có mối quan hệ phức tạp với mình.
Ngày nay, “whataboutism” đã trở thành một công cụ ngoại giao công chúng ngày càng mạnh mẽ bởi sự phổ biến của Internet. Các quốc gia sử dụng công cụ này để lên án đối thủ, đồng minh, và cả các quốc gia có mối quan hệ phức tạp với mình.
Chính quyền Mỹ có thể lợi dụng giá trị nhân đạo để gieo rắc cái chết vào nhân dân một nước. Họ cũng có thể lợi dụng giá trị nhân đạo để lật đổ một chính quyền, gây hỗn loạn một đất nước để trục lợi…
Hãy quên chuyện trở thành quốc gia số 1 thế giới đi. Các vị có biết điều gì sẽ xảy ra với lối sống của người dân Mỹ và hệ thống chính phủ Mỹ nếu các vị trở thành số 2 không? Không, chẳng có gì cả.
Chủ nghĩa can thiệp của phương Tây cho tới nay đã biến nhiều nước và vùng vốn ổn định trở thành những nơi bất ổn, mà nói trắng phớ ra là đang ngùn ngụt lửa.
Ngày 2/8/1990, xung đột vũ trang đã chính thức xảy ra giữa Iraq và Kuwait dẫn tới việc Mỹ phát động một cuộc chiến tranh lớn tấn công Iraq với cái tên “Bão táp sa mạc”.
Chính quyền Mỹ đã từ chối nhìn nhận vai trò trung tâm của họ trong việc tạo ra bin Laden, Taliban và đám khủng bố theo Hồi giáo giáo điều đang gieo rắc tai họa ở khắp nơi trên thế giới.
Rất quan trọng để nhắc đến một sai lầm lớn trong cách tiếp cận của Mỹ, là nước Mỹ luôn cần một “kẻ khác”, một kẻ thù nào đó từ bên ngoài như một cách để thống nhất xã hội Mỹ.
Tại sao nước Mỹ to lớn như bây giờ? Quá trình bành trướng lãnh thổ của Mỹ diễn ra như thế nào? Ngoài Chiến tranh Việt Nam và các cuộc chiến gần đây thì Mỹ còn đem quân đánh những nơi nào?
Mặc dù không thường được coi là một loại hàng hóa nhưng trong lịch sử, chủ quyền đã từng giống như một thứ có thể mua và bán, thậm chí là phương tiện chính cho sự bành trướng lãnh thổ của Mỹ.
Tôi sinh ra khi Stalin, Churchill và Roosevelt đang chiến đấu với Hitler, khi đó chưa có bom nguyên tử và Hồ Chí Minh cũng chưa tuyên bố độc lập. Vì vậy, tôi đã có một vị trí rất tốt để quan sát thế giới…