Nửa sau thế kỷ 20, nhân loại đã chứng kiến sự thần kỳ từ ba quốc gia vươn lên trong đổ nát sau chiến tranh.
Học thuộc dàn ý của người ta, thậm chí thuộc cả bài văn của người ta, thêm bớt sửa chữa vài chữ, rồi chép lại là thành ra của mình.
“Em làm bên Finance.” “Chị sẵn sàng settle down rồi.” “Cái đó rất là fix.” “Cậu ấy rất passive.” “Cái background của em ấy là gì?” “Chị ấy hơi hơi pessimistic.” “Tao có advice cho mày”…
Rất nhiều học sinh thành phố, đô thị hiện nay, sướng quá: chẳng phải làm gì, cũng chẳng thiếu thứ gì… Lúc nào cũng được bố mẹ chuẩn bị cho đến tận… “chân răng”.
Người đi làm ở Nhật Bản được gọi là Zombie công việc. Ngủ là một sự xa xỉ. Có một nghề rất bận rộn đó là nghề dọn xác…
Xã hội nào kịp đẻ ra công ăn việc làm cho đủ khi cả làng, cả tổng quyết ‘Học đại học bằng mọi giá’. Thế mới có chuyện thủ khoa vẫn thất nghiệp.
Vụ việc “nữ tu mặc bikini” tuy mới mẻ ở Việt Nam nhưng không lạ trên thế giới, đặc biệt ở Tây Âu – nơi thường xuyên diễn ra các vụ kiện liên quan đến hành vi phỉ báng tôn giáo.
Mỗi quốc gia đều có những vấn đề của riêng mình, thậm chí là vấn nạn, nhưng bạn sẽ làm gì khi những từ như ‘tởm lợm’ được dành để nói về đất nước của bạn?
Có mấy thím tám ở ngoài không đã, mua vé vô xem phim mà ngồi kể chuyện gia đình, chồng có bồ nhí, nói xấu đồng nghiệp, hàng xóm…

