Mỗi quốc gia đều có những vấn đề của riêng mình, thậm chí là vấn nạn, nhưng bạn sẽ làm gì khi những từ như ‘tởm lợm’ được dành để nói về đất nước của bạn?
Mỗi quốc gia đều có những vấn đề của riêng mình, thậm chí là vấn nạn, nhưng bạn sẽ làm gì khi những từ như ‘tởm lợm’ được dành để nói về đất nước của bạn?
Có mấy thím tám ở ngoài không đã, mua vé vô xem phim mà ngồi kể chuyện gia đình, chồng có bồ nhí, nói xấu đồng nghiệp, hàng xóm…
Thẳng tay giết 6 triệu con lợn thừa mứa, tạo khan hiếm để cứu nông dân ‘được mùa mất giá’. Tình thế năm 1933 ở Mỹ để lại nhiều bài học cho nông nghiệp Việt Nam ngày nay.
Bạn bè đứa nào cũng iPhone, mình lạch cạch mấy con dế lởm thì nhục lắm, dù có phải ăn mỳ tôm trừ bữa cũng phải cố sắm một cái.
Tôi đã từng sống ở Châu Âu hơn chục năm. Tôi có người bạn Tây nó nhận xét về văn hóa người Việt thế này.
Nhiều người trong chúng ta coi con cái là tài sản, là “của để dành”. Của cải thì phải đáp ứng nhu cầu hưởng thụ, khoe khoang của người sở hữu.
Chừng nào Trung Quốc chưa từ bỏ ý đồ bành trướng thì chúng ta vẫn cần cảnh giác với việc phổ cập tiếng Hán ở ta, thứ vũ khí thời Bắc thuộc họ đã dùng để đồng hóa, tiến tới xóa bỏ quốc gia Việt Nam.
Vatican là đầu não của chủ nghĩa đế quốc tinh thần. Giống như con bạch tuộc có nhiều vòi, mỗi giáo hội Công Giáo tại một quốc gia là một cái vòi của nó.
Trong quá trình cải cách mở cửa ở cả hai nước, kinh nghiệm cải cách và phát triển chính sách ngoại thương của Trung Quốc có nhiều điểm chúng ta có thể rút kinh nghiệm và học hỏi