Phong cách chính là cách kể, cách hát, cách múa, cách vẽ, cách đẽo, cách tạc. Thô mộc, hồn nhiên, chất phác, nếu người nào nghệ thuật đó thì có lẽ phong cách nghệ thuật Việt chính là vậy…
Phong cách chính là cách kể, cách hát, cách múa, cách vẽ, cách đẽo, cách tạc. Thô mộc, hồn nhiên, chất phác, nếu người nào nghệ thuật đó thì có lẽ phong cách nghệ thuật Việt chính là vậy…
Tác phẩm Hiện thực tập trung khắc họa đời sống thường nhật của con người một cách chân thực, một điều chưa từng có trước đó. Có thể nói, trường phái Hiện thực đã cách mạng hóa hội họa phương Tây.
Từ lâu hoa sen luôn là nguồn cảm hứng bất tuyệt của thi ca và nghệ thuật. Nó tượng trưng cho bản tính thân thiện, phong thái tao nhã, tinh thần vươn dậy trong mọi nghịch cảnh của con người Việt Nam.
Trước khi phát minh ra giấy vào vào thời Đông Hán (thế kỷ 1), hội họa Trung Hoa được thực hiện trên lụa là chủ yếu. Lụa được căng ra và quét lên bằng keo có nguồn gốc động vật để có thể thấm mực và màu…
Từ cuộc cải cách của Đặng Tiểu Bình, mỹ thuật Trung Quốc bước vào giai đoạn phát triển mới. Đề tài được mở rộng, nhấn mạnh đến cuộc sống hàng ngày của nhân dân hơn là sự kiện lịch sử hay chiến tranh.
Cuối thế kỷ 20, sự ra đời của hàng loạt các khái niệm mới được gọi chung là nghệ thuật đương đại đã tạo nên những làn sóng mới trong thế giới nghệ thuật.
Dù nền mỹ thuật hiện đại Việt Nam có lịch sử rất non trẻ, giới họa sĩ Việt Nam đã trở thành tầng lớp trí thức mới trong xã hội và có trọng trách của mình.
“Tôi đã cố gắng hoà giải những gốc gác phương Đông của mình mà không phá vỡ truyền thống bằng nhận thức của tôi về những bài học rút ra từ việc nghiên cứu những bậc thầy lớn của văn hoá phương Tây”.
Các trào lưu nghệ thuật này không chỉ phản ánh sự phát triển của nghệ thuật hiện đại cùng nghệ thuật đương đại mà còn lột tả hiện thực xã hội qua từng giai đoạn.