“Điện nước đầy đủ đấy”, “Ngon nhỉ”, “Sao đầu gối thâm thế?”… Đó là những câu Q., trưởng phòng truyền thông tại một công ty xây dựng ở TP.HCM, dùng để mô tả các nhân viên dưới quyền của mình.
“Điện nước đầy đủ đấy”, “Ngon nhỉ”, “Sao đầu gối thâm thế?”… Đó là những câu Q., trưởng phòng truyền thông tại một công ty xây dựng ở TP.HCM, dùng để mô tả các nhân viên dưới quyền của mình.
Với nhiều gia đình nghèo, hưu trí, thuần nông, vốn phụ thuộc vào những vụ mùa còm cõi, trong nếp sống “phép vua thua lệ làng”, việc phải tham dự các đám đình thực sự là nỗi sợ hãi. Chúng trở thành gánh nặng bám lấy cuộc sống của họ.
“Anh ơi, em thấy bài anh viết để tên bác sĩ khác”, thấy đồng nghiệp nhắn, tôi đã thử liên lạc với “tác giả” đó bằng email nhưng không có hồi âm.
Khi cộng đồng người Việt vẫn tiếp tục thái độ như hiện nay, tình hình tội phạm của người Việt sẽ còn tiếp tục kéo dài. Đừng coi đó là vấn đề của cảnh sát hay chính phủ Nhật.
Từ chuyện “ăn trông nồi ngồi trông hướng”, “kính trên nhường dưới” cho tới những việc “kính lão”, mâm trên – mâm dưới… có thể thấy rằng văn hoá ăn cỗ của người Việt nói chung thực sự là rất phong phú.
Khi số đông còn tắc lưỡi với tham nhũng nhỏ, coi chuyện đó là cảm thông được, thì chắc chắn vẫn sẽ còn những ụ nổi gỉ sét của Vinalines, những hợp đồng bán đất như cho.
“Chết nghìn lần cũng đáng”, “Không bằng súc vật”, “Nên bị thả từ tòa nhà cao tầng xuống đất”. Đó chỉ là một số ít bình luận quá khích dành cho bệnh nhân thứ 17.
Không phải cứ là người nước ngoài, người già hay trẻ nhỏ mới sợ phải tham gia giao thông ở Hà Nội mà chính người trẻ khỏe như tôi cũng đang cực kinh sợ…
Việc sử dụng ngôn ngữ đúng nơi, đúng chỗ là biểu hiện một hành vi văn hóa, chứ không đơn thuần chỉ là một công cụ giao tiếp. Dùng ngoại ngữ sai chỗ trước hết là không tôn trọng chính tiếng nói của bản thân mình.
Bắt nạt học đường đôi khi bị đánh đồng với trò đùa nghịch tuổi học trò. Trong nhiều trường hợp, thủ phạm không ý thức được hành động của họ nghiêm trọng và đáng xấu hổ ra sao.