Trong cuộc sống, luôn có những người kháng cự, đe dọa, và phá hoại khả năng tự cải thiện bản thân. Nhóm người này – ta có thể gọi là “độc hại”.
Trong cuộc sống, luôn có những người kháng cự, đe dọa, và phá hoại khả năng tự cải thiện bản thân. Nhóm người này – ta có thể gọi là “độc hại”.
Cuộc sống cứ đang như một gameshow truyền hình. Giá trị “thật” và “ảo” mù mờ quá. Sự ngay chính, lương tâm, công bình, cái đẹp, và lòng từ ái bị thách thức nghiêm trọng quá.
Công việc thất bại đổ lỗi cho xã hội, không làm được bài thì đổ tội bài khó, hôn nhân thất bại đổ lỗi cho đối phương… Đủ thứ lý do để bao biện cho sự thất bại của mình, nói một cách dễ hiểu là: “Tôi sai, nhưng đó không hẳn là do tôi! ”.
Cùng với tác động từ dịch bệnh COVID-19, hội chứng ám ảnh sợ xã hội ngày càng xuất hiện nhiều hơn và ảnh hưởng trực tiếp tới tâm lý cũng như cuộc sống của nhiều người trẻ.
Buông bỏ phiền não, trước hết là để giải tỏa mọi ưu tư, khiến người ta hạnh phúc. Sau là để người ta cho mình cơ hội để trưởng thành.
Khi Sartre bước vào giảng đường vào buổi tối tháng Mười năm 1945, ông đối mặt với lòng tin phổ biến cho rằng triết học bình dân mới mẻ của ông chỉ là một phiên bản ấm áp của chủ nghĩa cá nhân tư sản…
Cha mẹ “trực thăng” là cách gọi những người luôn kiểm soát quá mức mọi hành động của con. Điều này khiến trẻ thụ động, khó khăn trong giao tiếp và thiếu trách nhiệm.
Thiết kế đồ họa, chuyên gia dinh dưỡng, thủ thư, nhà nghiên cứu… là những công việc rất phù hợp với người có tính cách hướng nội, trầm lặng, ít nói và thích làm việc độc lập.
Chúng ta có xu hướng nghĩ rằng niềm tin tôn giáo là kết quả suy ngẫm của từng cá nhân đơn lẻ, nhưng chúng thực sự mang tính xã hội.
Các thói tật đó có tính phổ biến đến mức ai cũng cảm thấy quen thuộc, hình như nó có ở người này, người kia, có cả ở người quen thân, gần gũi mình và có lẽ cả trong bản thân mình.