Những đề xướng “cách mạng tính dục”, “giải phóng tính dục”… (ở phương Tây cuối những năm 60) không mang lại những kết quả mong đợi, trái lại, còn làm biến dạng đời sống tính dục của con người theo hướng “giảm giá trị” của nó.
Tín ngưỡng phồn thực là mạch nước chảy ngầm của văn hóa làng. Tuy ở dưới bề sâu, nhưng tín ngưỡng phồn thực thẩm thấu qua các tế bào văn hóa và hiện diện dưới nhiều dạng vẻ…
Nội dung khiêu dâm do AI tạo ra, được thúc đẩy bởi sự khinh thường phụ nữ, đang tràn ngập Internet. Taylor Swift chỉ là một trong rất nhiều nạn nhân của hình thức lạm dụng này.
Có thể nói rằng, không có một hiện vật nào của nền văn hóa Đông Sơn lại thể hiện hình ảnh người Việt cổ giao hoan chân thực và sinh động như thạp đồng Đào Thịnh.
Tình trạng hình ảnh gợi dục được cài cắm vào MV và màn trình diễn ngày càng phổ biến khiến phần đông công chúng chung suy nghĩ: “Âm nhạc đang bình thường hóa nội dung khiêu dâm”.
Khi một người lạ mặt tiếp cận Kurumin Aroma trên đường phố Tokyo và đưa ra lời đề nghị hấp dẫn, cô như tìm thấy cơ hội để hiện thực hóa ước mơ trở thành người nổi tiếng của mình.
Ma túy và rượu được dùng để ép diễn viên ký vào văn bản nhượng vĩnh viễn quyền sử dụng video và lợi nhuận từ chúng. Các công ty khiêu dâm không quan tâm đến số phận con người. Miễn là họ kiếm ra tiền.
Ngành công nghiệp phim sex toàn cầu đạt doanh thu hàng chục tỷ USD và chiếm lĩnh Internet. Tuy nhiên, đi kèm với doanh thu khổng lồ là những mặt trái nhức nhối, biến thế giới phim “nóng” thành “địa ngục” của nhiều người.










