Cơn địa chấn đang rung chuyển Trung Đông đặt châu Âu trước vấn đề: Khi quyền quyết định về ngưỡng leo thang nằm trong tay Washington, Tehran và Jerusalem, tiếng nói kêu gọi hạ nhiệt của Brussels chỉ còn là những âm hưởng lạc lõng.
Cơn địa chấn đang rung chuyển Trung Đông đặt châu Âu trước vấn đề: Khi quyền quyết định về ngưỡng leo thang nằm trong tay Washington, Tehran và Jerusalem, tiếng nói kêu gọi hạ nhiệt của Brussels chỉ còn là những âm hưởng lạc lõng.
Mục tiêu của Mỹ và Israel là đạt được những gì từng xảy ra ở Libya hoặc Syria, nơi các chế độ sụp đổ ngay khi các nhà lãnh đạo không còn nắm quyền. Nhưng lịch sử và cách sinh tồn của Iran lại khác.
Thị trường dầu mỏ không chỉ vận hành thuần túy theo quy luật cung – cầu. Nó đã biến thành một loại vũ khí địa chính trị, được các nước sử dụng để răn đe, trừng phạt và đàm phán lợi ích.
Cuộc tấn công của Mỹ và Israel vào Iran không chỉ là một xung đột quân sự mà còn làm hình thành một “chiến trường pháp lý”, nơi các bên sử dụng lập luận luật pháp để giành thế chính danh và sự ủng hộ quốc tế.
Trump đã tính toán sai, rất sai lầm. Cái chết của Lãnh tụ tối cao Khamenei giống như cái chết của một người Tử vì đạo, và nó sẽ không dẫn đến sự sụp đổ của chế độ ở Iran.
Loạt đòn tấn công quân sự quy mô lớn của liên quân Mỹ và Israel nhằm vào Iran ngày 28/2/2026 đánh dấu một bước leo thang nghiêm trọng trong căng thẳng khu vực Trung Đông.
Vào năm 1936, Charlie Chaplin vào vai một công nhân nhà máy trong phim Thời đại Tân kỳ. Cảnh đáng nhớ nhất diễn ra trên một dây chuyền lắp ráp, nơi Chaplin vật lộn để theo kịp băng chuyền nhanh như chớp.
Những kết quả tích cực có thể có của phương thức cai trị độc tài, trên thực tế, đều phải trả bằng những cái giá đắt nhất về phương diện xã hội, và thường không tránh khỏi để lại hệ lụy đớn đau cho nhiều thế hệ.
Máu xương của quân dân Việt Nam đã phải đổ xuống vì những cái bắt tay, những âm mưu móc ngoặc chống phá nhau của các nước lớn.