Hợp pháp hóa mại dâm tưởng như là cách để bảo vệ quyền của phụ nữ, vô hình chung lại chỉ hợp pháp hóa sự mua dâm của đàn ông, hợp pháp hóa sự bất bình đẳng về cơ thể giữa người mua và bán dâm…
Khi làm việc, phụ nữ và nam giới sử dụng những chiến thuật khác nhau trong giao tiếp và không phải lúc nào cũng được phía bên kia thông hiểu trọn vẹn.
Có những điều lệ trong bộ luật Hồng Đức dành sự ưu tiên quyền “bình đẳng giới” cho phụ nữ, điều hiếm thấy trong lịch sử phong kiến Việt Nam.
Sự mù quáng của các giám khảo những cuộc thi hoa hậu lớn bé đang tạo ra một vẻ đẹp giả tạo, một biểu tượng giả về vẻ đẹp Việt. Họ đang áp đặt những tiêu chuẩn vẻ đẹp Âu – Mỹ vào người Việt.
Nền văn hóa Việt thiên về âm tính. Đặc trưng âm tính này chính là xuất phát điểm của lối sống xã hội thiên về tình cảm, trọng phụ nữ và trong lĩnh vực tín ngưỡng là thờ nhiều nữ thần.
Những người phụ nữ ấy đã dựng lên một tượng đài cao đẹp, vĩ đại từng khiến chiến sĩ Xô viết nguyện: “…trên đất này tôi chết / Vì người mẹ Nga sinh tôi ở trên đời / Vì người đàn bà Nga tiễn tôi ra trận…”.
Gắn tên mình với xưng danh là một trong tứ đại mỹ nhân Hà thành nhưng bà Đỗ Thị Bính không bao giờ ỷ lại vào nhan sắc trời cho, ngược lại luôn chăm lo, tu dưỡng cho bản thân và gia đình…
Năm 1967, Đài truyền hình Sài Gòn đã tổ chức cuộc thi hoa hậu trên truyền hình. Cuộc thi này đến nay có rất ít thông tin còn lưu lại.










