Con người trong văn học tôn giáo thường có hai đặc tính: con người với đức tin tôn giáo, hành trình tôn giáo và con người trong vẻ đẹp muôn màu của văn học.
Con người trong văn học tôn giáo thường có hai đặc tính: con người với đức tin tôn giáo, hành trình tôn giáo và con người trong vẻ đẹp muôn màu của văn học.
“Tôi với nàng (cóc cóc cóc cóc) hai đứa (cóc cóc cóc cóc) nguyện yêu nhau (cóc cóc cóc cóc). Tha thiết từ đây (cọc cọc cọc cọc) cho đến (cọc cọc cọc cọc) ngày bạc đầu (cọc cọc cọc cọc)…”.
Với sự tích hợp nghệ thuật kỳ diệu, với một cấu trúc nghệ thuật mở, danh tác này là kết quả của một quá trình học hỏi và sáng tạo liên tục học hỏi.
Trong ca khúc trữ tình giai đoạn 1945 – 1975, cái tôi đã được đề cập, tuy nhiên nó không phải là cái tôi đơn lẻ, mà phải được hòa trong cái ta…
Lời trong hát Chầu văn hầu hết là ca ngợi các vị thần thánh, các ông hoàng, bà chúa. Ông quan nào, ông hoàng nào, cô nào, cậu nào đều có riêng bài bản nấy. Người trong giới khi nghe không thể lẫn vào đâu được…
Báo “Đời sống Petersburg” số ra ngày 12/11/1892 đăng một phỏng vấn đặc biệt với nhà soạn nhạc Pyotr Ilyich Tchaikovsky về các vấn đề của đời sống âm nhạc Nga và phương Tây…
Âm nhạc là một loại ngôn ngữ mà thông qua nó con người có thể khám phá và thể hiện chính mình. Đó là bước đầu tiên dẫn đến sự hoà hợp với bản thân, một yếu tố quan trọng quyết định chất lượng cuộc sống.
Có thể âm nhạc ít khi sinh sôi tiền cho người say mê nó, nhưng chính cái ham mê đó giúp người ấy có một đời sống nội tâm sâu sắc hơn, một triết lý sống hài hòa hơn…
Có một ngộ nhận nho nhỏ rằng chỉ có người Việt mới chú trọng ca từ khi nghe một bài hát, còn người Tây phương nghe nhạc là nghe cả giai điệu, hòa thanh, phối khí, vẻ đẹp của giọng hát.