Khoảng 50 năm trước, khi nhắc đến chữ “tham ô”, ai cũng thấy đó là chuyện xấu xa, tày đình. Tư cách của kẻ tham ô còn đáng khinh hơn kẻ cắp ở chợ Đồng Xuân.
Khoảng 50 năm trước, khi nhắc đến chữ “tham ô”, ai cũng thấy đó là chuyện xấu xa, tày đình. Tư cách của kẻ tham ô còn đáng khinh hơn kẻ cắp ở chợ Đồng Xuân.
Trên thực tế, Trung Quốc cũng mang tính thực dụng đổi chác gần như chính quyền Trump. Tuy nhiên, điều khiến Bắc Kinh khác biệt chính là tính dễ dự đoán, giúp các quốc gia có một bức tranh rõ ràng về cách họ có thể làm việc với Trung Quốc,
Ngay khi bắt đầu cuộc chiến chống lại Iran, giới lãnh đạo Israel đã vạch ra tầm nhìn của mình về một cấu trúc lực lượng đang thay đổi ở Trung Đông và các khu vực lân cận.
Trung Quốc là bậc thầy trong việc lợi dụng thời điểm. Tại sao họ lại tiến hành đánh chiếm các đảo của Việt Nam tại Trường Sa vào tháng 3/1988?
Một trong những bài học lớn ông cha để lại mà con cháu không chỉ phải nhớ mà cần thuộc làu, là mọi chiến thắng, vốn đều xuất phát từ sự đáp trả khi không còn lựa chọn nào khác, không bao giờ là sự tự hãnh…
Năm 1988, tại sao Trung Quốc lại chọn tấn công đảo đá Gạc Ma? Phải đánh giá vị trí chiến lược của Gạc Ma ở quần đảo Trường Sa thế nào?
Trump cứ lặp đi lặp lại rằng “Iran đã thất bại hoàn toàn và không còn mục tiêu nào để cho Mỹ tấn công”. Trong khi đó, có vẻ như Tehran không biết mình đã bị đánh bại, họ vẫn tấn công đều đặn, với độ chính xác ngày càng cao…
Nếu gạt bỏ tiếng ồn của chiến sự – số lượng tên lửa, danh sách mục tiêu, những tuyên bố “chiến thắng” qua lại – bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều so với khẩu hiệu “trừng phạt Iran” hay “bảo vệ Israel”.
Việc giáo sĩ Mojtaba Khamenei trở thành lãnh tụ tối cao mới của Iran đã tạo ra một bước ngoặt lớn đối với cấu trúc quyền lực của nước này cũng như cục diện Trung Đông.
Cuộc tấn công của Mỹ và Israel nhằm vào Iran không phải biến cố bất ngờ, mà là kết quả tích tụ của nhiều tầng mâu thuẫn kéo dài hàng thập kỷ, liên quan đến an ninh của Israel, tham vọng khu vực của Iran và vai trò kiểm soát trật tự của Mỹ.