Phật giáo là khởi đầu cho sự kết thúc của tư duy tôn giáo hữu thần và đại diện cho một sự mở rộng trong tiến trình tư tưởng thực sự của Marx và Engels.
Phật giáo là khởi đầu cho sự kết thúc của tư duy tôn giáo hữu thần và đại diện cho một sự mở rộng trong tiến trình tư tưởng thực sự của Marx và Engels.
Ở Ấn Độ cổ đại, Đức Phật thành lập một hình thức chủ nghĩa xã hội trong cộng đồng tu viện của mình mà nhìn chung có thể nói là hoàn toàn cộng sản.
Theo cách hiểu phổ biến của những người chống chủ nghĩa Marx, Karl Marx chịu trách nhiệm trực tiếp cho hàng triệu cái chết và trở thành một trong những kẻ sát nhân hàng loạt vĩ đại nhất lịch sử.
Việc nghiên cứu các xu thế mới của các Đảng Cộng sản ở những quốc gia tư bản chủ nghĩa phát triển là một trong những cơ sở quan trọng để đánh giá tình hình phát triển của chủ nghĩa xã hội thế giới đương đại.
Hình ảnh của Che Guevara đã trở thành biểu tượng của sự phản kháng và những hồi ức về ông vẫn là nguồn sức mạnh cho những con người bị áp bức.
Thời điểm diễn ra Cách mạng Nga, triển vọng về chủ nghĩa Cộng sản – Hồi giáo kết hợp lực lượng với nhau có vẻ rất sáng sủa. Nơi “sáng” nhất có lẽ là Indonesia.
“Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí…”.
Để thực hiện các mục tiêu cốt lõi của mình, Phật giáo nhất thiết phải liên minh với chủ nghĩa Marx. Marx và Phật là đồng minh!
Con người ấy có mái đầu bạc phơ / Ánh mắt hiền và nụ cười rất thật / Chẳng phải là tiên nhân hay thần Phật / Đó là anh, người chiến binh mộng mơ…
Người ta từ cực đoan này nhảy sang cực đoan khác, tránh giáo điều rập khuôn đã trượt sang cơ hội, xét lại… phủ nhận sạch trơn, phá bỏ tất thảy trong khi chưa tìm được cái mới thay thế.