Cha mẹ “trực thăng” là cách gọi những người luôn kiểm soát quá mức mọi hành động của con. Điều này khiến trẻ thụ động, khó khăn trong giao tiếp và thiếu trách nhiệm.
Cha mẹ “trực thăng” là cách gọi những người luôn kiểm soát quá mức mọi hành động của con. Điều này khiến trẻ thụ động, khó khăn trong giao tiếp và thiếu trách nhiệm.
Cùng với tác động từ dịch bệnh COVID-19, hội chứng ám ảnh sợ xã hội ngày càng xuất hiện nhiều hơn và ảnh hưởng trực tiếp tới tâm lý cũng như cuộc sống của nhiều người trẻ.
Cuộc sống cứ đang như một gameshow truyền hình. Giá trị “thật” và “ảo” mù mờ quá. Sự ngay chính, lương tâm, công bình, cái đẹp, và lòng từ ái bị thách thức nghiêm trọng quá.
Sự cô đơn dần được ví như một dịch bệnh toàn cầu. Không dừng lại ở Anh, Mỹ và Trung Quốc, vấn đề tâm lý này bắt đầu lan rộng sang các nền kinh tế đang phát triển, trong đó có Việt Nam.
Khi sự khoe khoang, mà nhất là khoe khoang vật chất, được bình thường hóa, người ta sẽ dễ đánh đồng mình với thứ mình đang khoe. Và thực ra, cái họ yêu không phải bản thân, mà là thứ mình đang sở hữu mà thôi.
Ngày qua ngày, chúng ta vẫn luôn tự đặt câu hỏi về sự bình thường của chính mình, băn khoăn liệu bản thân có suy nghĩ, hành động và sống giống người khác.
Xã hội tiêu dùng đã bén khó chống đỡ ở xứ ta và đang thật sự ảnh hưởng tới nhân cách một số không ít người và não trạng của toàn xã hội.
Càng ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy trẻ em có những hành vi bạo lực trên động vật có khả năng sẽ thực hiện các hành vi tương tự với người khác trong tương lai.
Chưa bao giờ chúng ta dùng mạng xã hội một cách nghiêm túc đến vậy: Giờ đây, nó có thể thay mặt cho các mối quan hệ thật, những hành vi xã hội tập thể và tạo ra giá trị gia tăng.
Trong con mắt của nhiều người, Việt Nam cũng có trình độ dân trí còn thấp nên mới trăn trở với những vấn đề bức xúc xã hội như ngày hôm nay. Có phải vậy không?