Tôi nhận thấy chúng ta không biết về bờ biển Việt Nam nhiều như đáng ra chúng ta nên biết. Điều này nghe có vẻ lạ. Việt Nam có đường bờ biển dài tới 3260 km…
Tôi nhận thấy chúng ta không biết về bờ biển Việt Nam nhiều như đáng ra chúng ta nên biết. Điều này nghe có vẻ lạ. Việt Nam có đường bờ biển dài tới 3260 km…
Nước chảy xa vì nguồn nó sâu. Kinh tế có phát triển ổn định là bởi sau lưng nó là cả một nền văn hóa có độ đằm của lịch sử. Phát triển bền vững ắt hẳn phải bắt đầu từ vấn đề chủ thể văn hóa của chúng ta hiện nay
Những thiết kế hỗ trợ người khuyết tật tại Việt Nam vẫn chưa thực sự phổ biến. Một số nơi còn lắp thanh chắn xe máy chạy lên vỉa hè, đồng thời cản trở việc đi lại của người dùng xe lăn và người khiếm thị.
Giới trẻ đã và đang có câu cửa miệng rất thịnh hành, đó là “bơ đi mà sống”. Với lối sống “mạnh ai nấy làm” của các bạn trẻ, rất nhiều việc bất thường dần trở thành bình thường của xã hội và ngược lại.
Rất dễ nuôi ảo tưởng rằng vốn trí tuệ của chúng ta dồi dào. Bốn nghìn năm lịch sử để lại cho chúng ta một chuỗi quặng tài nguyên văn hóa khổng lồ, nhưng chúng chưa thể trở thành tài sản trí tuệ.
Cứ giở báo ra đọc, hằng ngày đều thấy có nhiều vụ giết người xảy ra nhan nhản ở khắp nơi nơi. Và đối tượng phạm tội thường được sinh ra và lớn lên trong khoảng những năm 1990 trở lại đây.
Thách thức lớn nhất mà bất cứ nền giáo dục nào cũng phải đối mặt là làm sao giải quyết thoả đáng mối quan hệ biện chứng giữa tính liên tục (truyền thống) và tính đứt đoạn (đổi mới).
Nhiều người cho rằng, văn hóa cổ truyền là vốn quý, cần phải giữ lại trong quá trình xây dựng nông thôn mới. Tuy nhiên, ta cần phải cẩn trọng nhìn nhận xem nên giữ lại cái gì.
Một số người coi việc đầu tư ngân sách cho hệ thống phúc lợi y tế như là khoản chi cho hoạt động từ thiện. Nhận thức này là sai lầm, vì hệ thống phúc lợi y tế là một nhân tố thúc đẩy sự phát triển kinh tế của đất nước.