Nhà khoa học Karl Landsteiner – cha đẻ của ngành phân loại các mẫu máu – là một ví dụ điển hình cho những người hùng không cần bất kì năng lực siêu nhiên hay những bộ trang phục hào nhoáng nào.
Nhà khoa học Karl Landsteiner – cha đẻ của ngành phân loại các mẫu máu – là một ví dụ điển hình cho những người hùng không cần bất kì năng lực siêu nhiên hay những bộ trang phục hào nhoáng nào.
Lính Việt tiến đến một cách thận trọng. Họ gọi nhau: “Maolen! Maolen”. Tôi nhớ lại lúc đó tôi đã nói thầm: “Chúng ta đã bị đánh bại”…
Dương Văn Minh và nhóm của ông đã quyết tâm giành lấy quyền lực để kết thúc chiến tranh bằng các biện pháp: hoặc thương lượng hoặc bàn giao hoặc đầu hàng…
Sau hơn 20 năm gây chiến ở Việt Nam, hơn 5 vạn lính Mỹ thiệt mạng và cuối cùng người Mỹ vẫn phải “bỏ của chạy lấy người” theo đúng nghĩa đen.
Ivan Leonov khao khát trở lại buồng lái máy bay chiến đấu, đến nỗi ông đã tự chế tạo một cánh tay giả cho riêng mình để có thể tiếp tục bay.
Nhưng những người lính Việt Nam anh hùng đã chấp nhận hi sinh chứ không bỏ chạy, không bỏ đảo, không bỏ đồng đội. Quốc kỳ Việt Nam vẫn tung bay trên bãi Len Đao và bãi Cô Lin cho đến nay.
Những từ ngữ trên tấm bia ghi nhớ tội ác còn sót lại ở Tổng Chúp là không đủ, và không bao giờ là đủ để diễn tả hết sự bạo tàn của quân xâm lược Trung Quốc.
“Khi xảy ra chiến tranh, nhân viên sứ quán ta đi ra ngoài thì đi một bước, an ninh Trung Quốc theo một bước…”.
Hà Nội năm 1978, một mùa hè bức bối, căng thẳng cả về thời tiết lẫn các biến động xã hội. Những rình rập thiên tai lẫn không khí chiến tranh như đang lẩn quất đâu đây.
“Dĩ nhiên, một trong những hành vi ghê tởm, hèn hạ, khốn nạn nhất mà chúng ta từng chứng kiến – và nó sẽ khó lòng bị vượt qua bởi kẻ khác – là sự xâm lược Việt Nam vào lúc này”.