Trong suốt dòng lịch sử tư tưởng của Tây phương, chưa có tư tưởng gia nào gây ra nhiều tranh luận, mâu thuẫn, ngờ vực và nhất là ngộ nhận như Friedrich Nietzsche (1844-1900).
Trong suốt dòng lịch sử tư tưởng của Tây phương, chưa có tư tưởng gia nào gây ra nhiều tranh luận, mâu thuẫn, ngờ vực và nhất là ngộ nhận như Friedrich Nietzsche (1844-1900).
Triết lý chính trị và pháp lý của Georg W. F. Hegel được ông phác hoạ trong tác phẩm “Triết lý pháp quyền” (Die philosophiedes Rechts).
Triết lý dân chủ của Jean Jean Jacques Rousseau nhấn mạnh nguyên tắc cho rằng quyền tối thượng thuộc về người dân, rằng tất cả quyền lực khác đều phụ thuộc vào quyền tối thượng ấy.
Triết lý chính trị của Thomas Hobbes đặt trên nền tảng học thuyết khế ước xã hội (Social Contract theory), học thuyết nền tảng của các thể chế dân chủ hiện đại.
“Giữ sự tức giận giống như nắm than nóng trong tay với ý định ném nó vào người khác. Bạn là người đầu tiên bị thiêu cháy”. Kết cục của sự tức giận chỉ làm tổn thương chính mình…
Niccolo Machiavelli đề xuất một học thuyết biện minh cho giới cai trị trong việc sử dụng mọi phương tiện cần thiết, công chính lẫn ám muội, để duy trì ổn định xã hội.
Theo Thomas Aquinas, Thượng Đế là nhà lập pháp tối thượng, đấng sáng tạo mọi quy luật. Bắt nguồn từ những quy luật gốc ấy, luật pháp của con người được hình hành.
Aristotle đi đến kết luận rằng một nhà nước lý tưởng phải có đa số dân thuộc tầng lớp trung lưu. Tầng lớp nghèo khổ chiếm đa số sẽ là một gánh nặng đối với vấn đề an ninh quốc gia
Plato chú tâm giải quyết một vấn đề được gọi là ‘sự bất công’ (injustice) và cuối cùng tìm đến giải pháp cho vấn đề: ‘công lý’ (justice).
George Edward Moore (1873-1958) phát triển chủ nghĩa vị lợi lý tưởng thành thuyết hiện thực đạo đức, một triết lý độc lập với thuyết trực giác.