Không phải ngẫu nhiên mà Trung Quốc chọn công nghệ là lĩnh vực đối đầu với Mỹ. Việc phân tích lịch sử cho thấy Trung Quốc đã đánh mất ưu thế thiên niên kỷ của mình khi bỏ lỡ cuộc cách mạng công nghiệp.
Không phải ngẫu nhiên mà Trung Quốc chọn công nghệ là lĩnh vực đối đầu với Mỹ. Việc phân tích lịch sử cho thấy Trung Quốc đã đánh mất ưu thế thiên niên kỷ của mình khi bỏ lỡ cuộc cách mạng công nghiệp.
Sự phát triển của các tổ chức phi chính phủ (NGOs – Non-governmental organization) cho thấy tính quan trọng ngày càng gia tăng của quyền lực cá nhân trong quan hệ quốc tế.
Vị trí địa lý mang tính chiến lược, giàu tài nguyên thiên nhiên, sự hình thành các tuyến đường biển mới do biến đổi khí hậu… đã khiến Bắc cực thành mối quan tâm của nhiều quốc gia.
Kinh tế chính trị là khía cạnh ngoại giao quan trọng nhất với sự ổn định ở khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương. Chính trong lĩnh vực chính sách này, Trung Quốc đã cố gắng hết sức để thay thế Mỹ.
Mối quan hệ giữa Nga và Trung Quốc thực chất không hề dễ dàng hay suôn sẻ. Trong nhiều thế kỷ, Trung Quốc luôn cảnh giác với các mối đe dọa chiến lược đến từ phía Bắc.
Trong cuộc cạnh tranh đang diễn ra giữa Mỹ và Trung Quốc, các ưu tiên chiến lược của Washinton đã bị đảo lộn, tác động khác nhau đến phần còn lại của thế giới.
Nord Stream 2 trị giá 11 tỷ USD của Nga đang khiến Mỹ rơi vào tình thế khó khăn với một số đồng minh châu Âu, gây chia rẽ các nước châu Âu và nội bộ Mỹ.
Ngoại trưởng Mỹ Antony J. Blinken tự vả vào mặt mình khi tuyên bố: “Một quốc gia không có quyền gây sức ép đối với các chính sách của quốc gia khác hoặc nói quốc gia đó có thể liên kết với ai…”.
Cạnh tranh nước lớn trong năm qua cho thấy giá trị địa chiến lược của ASEAN, của Việt Nam ngày càng tăng lên, có điều kiện để “chơi” được cả với Mỹ và Trung Quốc.
Mỹ nhìn nhận Trung Quốc là nước duy nhất có đủ tiềm lực về kinh tế, quốc phòng, công nghệ có thể thách thức vai trò lãnh đạo của Mỹ và trật tự thế giới mà Mỹ, phương Tây xây dựng.