Khi tự mình đọc “Tiếng thu” lên để nghe hai màu vàng đạp lên nhau trong tâm tưởng, mới thấy cái tuyệt đỉnh của thơ mà không một sự thêm vào nào làm nó mới được hơn nữa, hay hơn được nữa, quyến rũ hơn được nữa.
Sao bây giờ nhiều nhà thơ thế? Nhưng thực tế cuộc sống thì nhiều bạn đọc lại xa lánh thơ. Sự phát triển về khối lượng thơ và số lượng nhà thơ như là thảm họa của nền văn chương nước nhà…
Hình tượng con hổ cũng xuất hiện nhiều qua văn học Việt Nam. Bên cạnh những câu chuyện cổ tích xuất hiện từ lâu đời thì hổ còn được nhắc đến trong các tác phẩm văn học thời cổ cũng như thời kỳ cận đại và hiện đại.
Trong vòng chưa đầy 2 thập kỷ từ khi ra đời, nền văn học này đã có những tác phẩm vĩ đại được cả thế giới công nhận; trong đó, có giải thưởng Nobel Văn học cho tiểu thuyết “Sông Đông êm đềm”.
Mùa thu dường như được gắn liền với một cái gì buồn bã. Trong Hán tự, chữ sầu 愁 (buồn bã) gồm có chữ thu 秋 (mùa thu) ở trên và chữ tâm 心 (con tim) ở dưới.
Có tác giả “khoe” trong tiểu thuyết của mình có chuyện Lý Thường Kiệt… đồng tính và mối tình đồng giới với Vua Nhân Tông (!); rồi quan hệ tình ái phức tạp giữa Nguyễn Trãi, Nguyễn Thị Lộ với Lê Thái Tông (!)…










