Tôi cứ thấy hổ thẹn và trống rỗng khi tôi nhìn vào đôi mắt của một con bò cái đang trên đường bị đưa đến lò mổ, trong khi những người khác nói: “Thì đó là lý do vì sao chúng được sinh ra mà”?
Tôi cứ thấy hổ thẹn và trống rỗng khi tôi nhìn vào đôi mắt của một con bò cái đang trên đường bị đưa đến lò mổ, trong khi những người khác nói: “Thì đó là lý do vì sao chúng được sinh ra mà”?
Những con vật sống trong sở thú một thời gian dài có thể mắc hội chứng zoochosis. Không chỉ thế, chúng còn đối diện với nhiều nguy cơ như bị bỏ đói, ngược đãi đến chết.
Những người ăn họa mi nướng phải trùm khăn trắng kín đầu để lẩn tránh khỏi ánh mắt của Chúa khi ăn thịt sinh linh bé nhỏ, xinh đẹp và vô tội.
Dưới con mắt của luật pháp, động vật đơn thuần chỉ là “vật”, không sở hữu bất kỳ quyền hợp pháp nào. Trong trường hợp một con vật, dưới sự chăm sóc của một con người, con vật đó thực chất là tài sản.
Lối hành xử tệ bạc với thiên nhiên diễn ra hằng ngày một cách “tự nhiên”, từ việc nhỏ như xả rác, phóng uế bừa bãi, đến chuyện lớn như săn bắt, ăn thịt động vật hoang dã…
Đừng đợi những cái chết của chính những người thân, hàng xóm, chúng ta mới thật sự giật mình suy nghĩ về hành xử ngu ngốc của mình.
Trên thực tế, quan điểm sinh thái của tôn giáo đã được thực hành bằng những hành động thiết thực, cụ thể và hình thành những phong trào mới về sinh thái đang lan rộng khắp thế giới.
Cũng như đạo đức xã hội, đạo đức sinh thái bao gồm một hệ thống những quan điểm, quan niệm, tư tưởng… điều chỉnh hành vi của con người trong quá trình biến đổi và cải tạo tự nhiên.
Nhiều nước và vùng lãnh thổ đã thay đổi nhận thức và triển khai những văn bản pháp luật về phúc lợi động vật vào thực tiễn. Một xã hội văn minh, một ngành chăn nuôi chuyên nghiệp cần tạo điều kiện cho vật nuôi có cuộc sống “hạnh phúc”.
Dù là Phật tử hay không Phật tử, nếu con người có lòng yêu thương và trắc ẩn với người khác, thế giới chúng ta sẽ được tô màu xanh.