Xuân đã về đây nơi chiến trường xa. Chiến sĩ ngày đêm không giấc ngủ yên. Này đừng hót! Hỡi Họa mi! Để cho chiến binh yên ngủ…
Xuân đã về đây nơi chiến trường xa. Chiến sĩ ngày đêm không giấc ngủ yên. Này đừng hót! Hỡi Họa mi! Để cho chiến binh yên ngủ…
Bản giao hưởng số 3 của Beethoven là một trong những tác phẩm có ý nghĩa quan trọng nhất trong lịch sử âm nhạc. Một tác phẩm mang tính cách mạng bị tác động do những bất ổn cá nhân và cả những biến động chính trị xã hội của thời đại.
Đường chúng tôi đi, qua khói bom, căm hờn đang nấu nung / Nhưng mai thôi, mai thôi không lâu đâu ta vào trận cuối / Chỉ còn trận cuối cùng, trận cuối nữa thôi / Hãy tiến lên đi, dù khó nhất trong đời…
Bên cạnh việc tìm các nhạc cụ mới các nhạc sỹ châu Phi ở Mỹ cũng đã mở rộng mình để tìm hiểu âm nhạc của phương Tây. Sự mở rộng này là khởi nguồn nảy mầm của nhạc jazz.
Lần đầu tiên vang lên ngày 26/6/1941, tức là chỉ 4 ngày sau khi phát-xít Đức tấn công Liên Xô, bài hát được ví như một lời hiệu triệu nhân dân đứng lên chống lại kẻ thù xâm lược.
Có lẽ tâm trạng tha hương buồn bã của Chopin phù hợp với các bản Dạ khúc – Nocturne, một thể loại nhạc gần như độc thoại nội tâm…
Việc rèn luyện đạo đức của người sáng tạo để có một tâm hồn cao đẹp, một tư cách sáng tạo lộng lẫy vẫn là điều rất có ích. Nó là sự tích lũy của rất nhiều thế hệ đi trước, của rất nhiều thời đại và nhiều dân tộc…
Giao hưởng số 7 của Beethoven được ghi nhận ngay tức thì sau khi ra đời, cả ở khía cạnh nghệ thuật lớn lao và khía cạnh được đại chúng yêu thích.
Các nhà soạn nhạc lớn nhất của thời kỳ Baroque đã phá vỡ nền tảng âm nhạc cũ và tạo ra một phong cách âm nhạc hoàn toàn mới, để lại nhiều kiệt tác cho hậu thế.
Không áp đặt, không giáo điều – chỉ là gợi mở. Và một khi trái tim đã được chạm đến, thì lịch sử không cần phải nhồi nhét. Nó tự nhiên trở thành một phần ký ức, một phần nhân cách.