Marx nổi tiếng với phát ngôn “mọi sự chỉ trích đều bắt đầu bằng sự chỉ trích tôn giáo”. Câu này thường được lấy làm xuất phát điểm của một quan điểm kết thúc bằng khẩu hiệu “tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”.
Marx nổi tiếng với phát ngôn “mọi sự chỉ trích đều bắt đầu bằng sự chỉ trích tôn giáo”. Câu này thường được lấy làm xuất phát điểm của một quan điểm kết thúc bằng khẩu hiệu “tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”.
Theo cách hiểu phổ biến của những người chống chủ nghĩa Marx, Karl Marx chịu trách nhiệm trực tiếp cho hàng triệu cái chết và trở thành một trong những kẻ sát nhân hàng loạt vĩ đại nhất lịch sử.
Một người đã cởi bỏ tham sân si trong thể xác và tâm trí, dĩ nhiên, theo định nghĩa, là một người “mang thuộc tính Cộng sản”.
Khi các nhà tư tưởng trên thế giới bị bó hẹp trong thời đại của mình, Đức Phật và Karl Marx đã nhìn xuyên bề mặt xã hội bằng tư duy nhân – quả để đạt tới sự hiểu biết về những phương diện lịch sử rộng lớn hơn.
Ngày xửa ngày xưa, có một ông lão tên Karl Marx. Ông ta thoạt nhìn hơi đáng sợ, nhưng thực ra lại rất tử tế và thông minh, có đôi phần giống với bác Hagrid trong Harry Potter vậy á.
Triết học Hegel là một hệ thống đồ sộ, bao gồm nhiều lĩnh vực nhưng thành tựu to lớn nhất của triết học Hegel chính là phép biện chứng.
Dù cho đạo đức tôn giáo bị hạn chế ở chỗ này hay chỗ kia đi nữa, cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cho lắm, quan trọng nhất chính là chức năng “trái tim của thế giới không có trái tim” của nó.
Trong thập niên 1960, 1970, mối liên hệ giữa chủ nghĩa Marx và phân tâm học trở thành một chủ đề nổi bật trong đời sống học thuật của Pháp. Herbert Marcuse là gương mặt tiêu biểu cho xu hướng này.
Điều khó hiểu là ở chỗ nghệ thuật Hy Lạp vẫn tiếp tục đem lại cho ta một sự thỏa mãn về thẩm mỹ, và trên một phương diện nào đó, chúng còn được dùng làm tiêu chuẩn, làm cái mẫu mực mà chúng ta không thể đạt tới được.