Khi vẽ một chiếc thuyền câu mong manh trên mặt sóng rập rình, ta đã đem đến cho người xem một sự bình an, thỏa nguyện, đủ đánh thức hoàn toàn toàn cảm giác “cô tuyệt” đặc biệt của Thiền.
Khi vẽ một chiếc thuyền câu mong manh trên mặt sóng rập rình, ta đã đem đến cho người xem một sự bình an, thỏa nguyện, đủ đánh thức hoàn toàn toàn cảm giác “cô tuyệt” đặc biệt của Thiền.
Nghệ thuật thời nguyên thủy để lại nhiều tranh vẽ mầu sắc, chạm khắc, tượng đá… biểu hiện ký ức thị giác tổng hợp, tái hiện đời sống với những nét tạo hình hồn nhiên…
Cùng với sự phát triển của nhân loại – khoái thú thẩm mỹ có cơ sở cốt tử như nhu cầu ăn, mặc, ở, và tình dục, rất tự nhiên.
Về nhiều mặt, nhất là tư tưởng, văn học, nghệ thuật, thời cận đại đạt tới mức độ “kinh điển” mà thế kỷ 20, với nhiều nỗ lực cách tân, vẫn không dễ dàng vượt qua nổi.
Văn hóa – nghệ thuật với các thành tố khác nhau của nó như kiến trúc, điêu khắc, ca múa nhạc, văn chương… ở Ấn Độ đều đượm màu sắc tôn giáo huyền bí.
Thiền Phật giáo là phương pháp rèn luyện một cách đặc trưng nhất những tiềm năng thẩm mỹ, vì thế, nó thu hút sự quan tâm của nghệ sĩ khắp nơi, kể cả thế giới Tây phương.
Lịch sử của nghệ thuật hiện đại là lịch sử của những nghệ sĩ hàng đầu và thành tựu của họ. Các nghệ sĩ hiện đại đã cố gắng thể hiện quan điểm của họ về thế giới xung quanh bằng các phương tiện trực quan.
Việc quy hoạch thẩm mỹ hay thiết kế một “thời kỳ phục hưng”, một “thế hệ vàng”… là không tưởng và phản nghệ thuật. Nhưng quy hoạch phát triển hạ tầng cho một đời sống nghệ thuật của người dân, cho tự do sáng tạo của nghệ sĩ lại là tối quan trọng,
Kiến trúc và Nghệ thuật dân gian là những cái đẹp tình đời, phát sinh đi liền với cách làm ăn sinh sống, lề thói, ứng xử họ hàng làng nước với nhau.
Con người thời nay quá dễ dãi xô bồ trong mỹ cảm. Vẻ đẹp cổ điển, vẻ đẹp chân chính mất đi, thay vào đấy là những vẻ đẹp giả tạo cố ý uốn éo chiều nịnh con người.