Vẫn có người “trả chức vụ” khi việc công được hứa trước Dân không thành hoặc xin “nghỉ sớm” để nhường vị trí lãnh đạo cho lớp trẻ, nhưng, mấy vị ấy chỉ là “quan nho nhỏ”, lại rất thưa thớt.
Vẫn có người “trả chức vụ” khi việc công được hứa trước Dân không thành hoặc xin “nghỉ sớm” để nhường vị trí lãnh đạo cho lớp trẻ, nhưng, mấy vị ấy chỉ là “quan nho nhỏ”, lại rất thưa thớt.
“Mọi vấn đề của con người xuất phát từ chỗ họ không thể ngồi yên một mình trong phòng” – nhà toán học và triết học Pháp Blaise Pascal đã nói vậy vào giữa thế kỷ 17.
Hàng ngày chúng ta đều phải làm việc, giao tiếp, hợp tác với rất nhiều người có tính cách khác nhau, vậy mà đôi khi ta không có một chút khái niệm nào về “nhìn người”.
Liệu có đất nước nào mật độ dân đi lại cao như Nhật Bản mà sạch sẽ, ít có chất thải trên đường phố như vậy hay không? Vì sao người Nhật có một văn hóa vệ sinh đáng ngưỡng mộ như vậy?
Bảo tàng không phải nơi để check-in, khoe bài trên mạng xã hội. Tham quan bảo tàng là con đường ngắn nhất để tìm hiểu văn hóa, lịch sử của một vùng đất hay một quốc gia, dân tộc.
Hạnh phúc của người giàu chân chính là niềm vui cống hiến và được chia sẻ với nhân quần. Hạnh phúc của kẻ trọc phú là đắc chí với những cái mình có mà người không có.
Bất cứ dân tộc nào cũng có sĩ diện. Tuy nhiên, sự sĩ diện này cao hay thấp, có ở mức cực đoan hay không lại tùy thuộc từng nền văn hóa và giai đoạn phát triển của lịch sử.
Lòng khoan dung độ lượng của con người có thể được ví như một chính sách bảo hiểm mà con người tự tạo ra cho bản thân họ.
Halloween trở thành ngày của ma quỷ và chết chóc. Lễ Giáng sinh là dịp để đưa nhau vào khách sạn, nhà nghỉ. Valentine là phải tỏ tình, tặng quà…
Hãy thử làm một cuộc quan sát tại ngã sáu Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa (Hà Nội), bạn sẽ dễ dàng thấy tình trạng xe máy vượt đèn đỏ diễn ra phổ biến vào mọi khung giờ.