Chiếc khăn giản dị xanh xanh / Buông từ đôi vai cúi thấp / Em sẽ không quên, em hứa / Những cuộc gặp gỡ dịu dàng…
Chiếc khăn giản dị xanh xanh / Buông từ đôi vai cúi thấp / Em sẽ không quên, em hứa / Những cuộc gặp gỡ dịu dàng…
Tổ quốc bắt đầu từ đâu?
Từ bức tranh ta được xem ngày nhỏ
Từ những người bạn tốt vẫn cùng ta
Thường đi học và chơi chung một phố
Xuân đã về đây nơi chiến trường xa. Chiến sĩ ngày đêm không giấc ngủ yên. Này đừng hót! Hỡi Họa mi! Để cho chiến binh yên ngủ…
Đường chúng tôi đi, qua khói bom, căm hờn đang nấu nung / Nhưng mai thôi, mai thôi không lâu đâu ta vào trận cuối / Chỉ còn trận cuối cùng, trận cuối nữa thôi / Hãy tiến lên đi, dù khó nhất trong đời…
Lần đầu tiên vang lên ngày 26/6/1941, tức là chỉ 4 ngày sau khi phát-xít Đức tấn công Liên Xô, bài hát được ví như một lời hiệu triệu nhân dân đứng lên chống lại kẻ thù xâm lược.
Nước Nga không bắt đầu từ thanh kiếm / Mà bắt đầu từ lưỡi hái, lưỡi cày / Đâu phải vì dòng máu Nga không nóng / Mà vì người Nga suốt đời nhân hậu / Cái ác chưa một lần chạm đến vai…
Những người phụ nữ ấy đã dựng lên một tượng đài cao đẹp, vĩ đại từng khiến chiến sĩ Xô viết nguyện: “…trên đất này tôi chết / Vì người mẹ Nga sinh tôi ở trên đời / Vì người đàn bà Nga tiễn tôi ra trận…”.
Cuối thập kỷ 1950, những người làm sân khấu Việt Nam đã được học nghề đạo diễn, không thông qua trường lớp, mà thông qua thực tiễn dàn dựng của các đạo diễn Nga Xô-viết được cử đến Việt Nam.
Với Pushkin, những quan niệm, những tình cảm truyền thống của phương Đông ẩn hiện ngay cả trong các tác phẩm viết không phải về chủ đề phương Đông, mà còn ở các đề tài thông thường nhất.
Có một bộ phận văn học có những đóng góp quan trọng vào sự phát triển của văn học Nga nhưng đến nay vẫn chưa được quan tâm đúng mức. Đó là văn học Nga “thế kỷ bạc”.