Nếu mấy thứ nhảm nhí được tuyên truyền ở chùa Ba Vàng là thật, cả nhân loại không cần phải làm gì nữa, chỉ cần đến đảnh lễ, cúng dường xá lợi Phật là sống tốt trong nhiều đời, nhiều kiếp.
Nếu mấy thứ nhảm nhí được tuyên truyền ở chùa Ba Vàng là thật, cả nhân loại không cần phải làm gì nữa, chỉ cần đến đảnh lễ, cúng dường xá lợi Phật là sống tốt trong nhiều đời, nhiều kiếp.
Tính đố kị của người Việt quả thật đã làm cho những người tử tế muốn sống tử tế cũng khó, cũng khổ. Căn bệnh này ngấm vào máu thì thật nguy hiểm. Cứ vậy, không biết bao giờ Việt Nam mới phát triển được.
Khi nước ngoài qua đây làm việc, lúc đầu họ đều có thái độ lịch thiệp và tôn trọng, tuy nhiên nhóm người Việt thường tỏ ra quá nể nang và nhún nhường trước “Tây”, khiến “Tây” trở thành như ông chủ.
Tình yêu, sự cảm thông không chỉ dành cho cá nhân mà chúng cần trở thành dấu ấn riêng của mỗi quốc gia. Thế giới cần những nhà lãnh đạo khôn ngoan, thực tế nhưng giàu lòng nhân ái.
Người ta mua bánh nhưng trả tiền cho cái vỏ, không phải để ăn mà mang đi tặng. Vấn đề không chỉ là bánh đắt hay rẻ mà là lối tiêu dùng lãng phí đang gây hại môi trường và làm hời hợt dần các quan hệ xã hội.
Chúng ta tự tạo ra định kiến rằng đời là cuộc đua khốc liệt và chỉ bứt phá được bằng cách tốt nghiệp đại học danh giá. Nhưng có thật là khốc liệt đến thế?
Khi sự khoe khoang, mà nhất là khoe khoang vật chất, được bình thường hóa, người ta sẽ dễ đánh đồng mình với thứ mình đang khoe. Và thực ra, cái họ yêu không phải bản thân, mà là thứ mình đang sở hữu mà thôi.
Tôi đã gặp nhiều người sống bất chấp rồi đến các dịp lễ lại vội vàng gửi tiền từ thiện với hy vọng xí xoá chút “nghiệp” của họ. Tôi cũng thấy có những người cho người nghèo tiền và quà nhưng tổ chức rất ầm ĩ…
Sắp rằm tháng 7, một bà chị béo tốt bấm điện thoại: A lô, chuẩn bị cho chị 500 con chim để rằm chị phóng sinh lấy may nhé. Thế là bộ máy bắt chim hoạt động, lớn bùi bé mềm bắt hết, nhốt đấy…
Chúng ta ít nhất một lần đã nổi giận về về một ngày nghỉ không biết tìm đâu một nơi yên tĩnh của thiên nhiên, về những ngột ngạt vô cớ trong lòng… Chúng ta đang bị chính chúng ta giết dần, giết mòn…