Tại sao Phật giáo đã chinh phục nhiều nước Á châu lại biến mất ở Ấn độ, trong khi Ấn giáo gần như không bành trướng ra khỏi Ấn độ nhưng vẫn tiếp tục phát triển trên bán lục địa này?
Tại sao Phật giáo đã chinh phục nhiều nước Á châu lại biến mất ở Ấn độ, trong khi Ấn giáo gần như không bành trướng ra khỏi Ấn độ nhưng vẫn tiếp tục phát triển trên bán lục địa này?
Phật sẽ rời bỏ loài người khi xã hội tận cùng của mạt pháp. Khi con người không còn niềm tin vào cõi thiện, không tin vào Phật pháp và lấy Đức Phật ra bán buôn để mưu lợi, cầu danh…
Cuộc sống của con người gắn liền với nhu cầu, nghĩa là những khao khát cần được đáp ứng thuộc về cả thể chất lẫn tinh thần; và những nhu cầu của cuộc sống có vẻ là vô tận.
Ẩn sau lễ khai quang điểm nhãn không phải chỉ là ‘thổi’ linh khí vào một bức tượng để công quả của người cúng bái được chứng giám…
Chúng ta có thể “sờ mó” các vật thể, “hình dung” các hình ảnh tâm thần, cũng như “cảm nhận” được các xúc cảm, thế nhưng Đức Phật lại nói tất cả những thứ ấy “không thật” và đấy chỉ là “ảo giác”, và bản chất đích thật của chúng là “Tính Không”.
“Thắng vạn quân không bằng tự thắng mình. Tự thắng tâm mình là điều quan trọng nhất”.
Buồn và vui, hạnh phúc và đau khổ là hai trạng thái đối lập nhưng không tách rời nhau như mặt trái và mặt phải của một bàn tay. Trên đời có bao nhiêu niềm vui thì có bấy nhiêu nỗi khổ, không nơi nào trên thế gian chỉ có toàn niềm vui hoặc toàn nỗi khổ.
Đức Phật không bao giờ áp đặt bất cứ sự hạn chế nào lên việc kiếm và tiêu tiền của mỗi người. Miễn sao những đồng tiền làm ra và tiêu dùng phải trong sạch và đúng đắn.