Điện ảnh Mỹ bắt đầu biến nước Nga thành quỷ sứ từ những năm 1930. Thời đại “chiến tranh lạnh”, có hàng chục bộ phim chống Nga xuất hiện như Bình minh Đỏ, Rambo-3…
Phim nhựa là gì? Vì sao phim nhựa lại được tôn vinh đến vậy, phải chăng nó là đẳng cấp, là tột cùng vinh quang của những người làm nghề điện ảnh?
Trong những năm tháng đầu tiên được ra đời, điện ảnh vốn không được công nhận là một loại hình nghệ thuật. Trong dòng chảy chủ lưu của nghệ thuật khi ấy, chỉ tồn tại 6 loại hình…
Cheburashka là một minh chứng rực rỡ cho sự sáng tạo, sự tử tế và tình người trong nghệ thuật kể chuyện, mà nền điện ảnh hoạt hình Liên Xô đã từng xây dựng bằng tất cả trái tim và tài năng của mình.
Chúng ta thường nghe đến khái niệm quen thuộc như phim điện ảnh và phim truyền hình. Hai dạng phim này có những điểm đặc trưng nào để phân biệt?
Không áp đặt, không giáo điều – chỉ là gợi mở. Và một khi trái tim đã được chạm đến, thì lịch sử không cần phải nhồi nhét. Nó tự nhiên trở thành một phần ký ức, một phần nhân cách.
Nhiều người coi Lý Tiểu Long như một võ sĩ xuất chúng. Nhưng những thứ mà chúng ta thấy chỉ là sản phẩm của phim ảnh và sự cường điệu hóa của người hâm mộ.
“Vân cung tấn âm”, nhạc mở màn phim truyền hình kinh điển “Tây du ký” 1986, từng suýt chết yểu vì quá lạ tai, người sáng tác không tên tuổi.
Ít có bộ phim nào mở đầu vừa triết lý vừa mộc mạc tới vậy: “Người biên tập bộ phim này cho hay từ rất xa xưa có dạy rằng, tử tế có trong mỗi con người, trong mọi nhà, dòng họ, mỗi dân tộc…”.










