Khu vực công tại Việt Nam – dù có quy mô lớn hơn hầu hết các nước tương đồng – lại trả lương thấp hơn đáng kể so với khu vực tư nhân. Đây là một thực trạng đáng lo ngại.
Khu vực công tại Việt Nam – dù có quy mô lớn hơn hầu hết các nước tương đồng – lại trả lương thấp hơn đáng kể so với khu vực tư nhân. Đây là một thực trạng đáng lo ngại.
Nhà nước liêm chính, mà trước hết là chính phủ liêm chính, là tất yếu khách quan cho sự tồn tại của nhà nước trước yêu cầu phát triển xã hội, nhất là trong điều kiện phát triển nền kinh tế thị trường, dân chủ hóa xã hội và hội nhập quốc tế.
Bộ máy hành chính Tây phương cho thấy hai ưu điểm rõ nhất: tinh giản và hữu hiệu. Ðó là cái hấp dẫn người Ðông phương cũng giống như các máy móc khác, vừa tốn ít người, vừa năng suất cao…
Lợi ích nhóm là sự biến tướng hay phát triển của chủ nghĩa cá nhân. Nó nguy hiểm hơn hẳn chủ nghĩa cá nhân vì nó dám nhân danh tổ chức, nhân danh tập thể để “làm quan phát tài”.
Tội ác đi liền với trừng phạt. Nhưng điều tôi đau đáu là sau mỗi một sự trừng phạt, nhà cầm quyền có tìm được cách rào chắn những ngả đường dẫn dắt con người vào cái ác hay không?
Nhiều nước phương Tây đã bắt đầu nghiên cứu về mô hình quản trị nhân lực công của Trung Quốc và nhận ra những ưu thế rất lớn của mô hình này.
Ông cho nhiều người dân cái cảm tưởng thân phận của họ không bị bỏ quên, ông mang lại cho họ sự yên tâm và lối thoát…
Các cải cách này khơi dậy nhiều hy vọng hơn là lo ngại, có thể giúp Việt Nam định vị tốt hơn để đẩy nhanh quá trình phát triển, vươn lên bất chấp bối cảnh toàn cầu ngày càng phức tạp.
“Quyền lực luôn tham nhũng; quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng tuyệt đối”. Khi có quá nhiều quyền lực trong tay, ngay đến người tốt cũng cai trị độc đoán.
Tinh gọn bộ máy là để dành nguồn lực cho phát triển đất nước. Nhưng nếu không loại hết những “con sâu” ra khỏi bộ máy thì mục tiêu cao cả đó sẽ bị ảnh hưởng.