Tôi rất vinh dự khi được ở Việt Nam và đã đón 18 lần Tết Nguyên đán. Tôi coi trọng từng cái Tết vì đó là cơ hội để suy ngẫm, cầu nguyện, kết nối và tham gia vào các nghi lễ có ý nghĩa…
Tôi rất vinh dự khi được ở Việt Nam và đã đón 18 lần Tết Nguyên đán. Tôi coi trọng từng cái Tết vì đó là cơ hội để suy ngẫm, cầu nguyện, kết nối và tham gia vào các nghi lễ có ý nghĩa…
Trái ngược với vẻ ngoài thờ ơ, loài mèo thường mang đến những bài học về tình yêu thương, sự chân thành và cả những triết lý sống.
Cho đến một năm bỗng tôi bừng tỉnh, tự hỏi, nếu năm nay mình không đi Tết ai cả thì có làm sao không nhỉ. Nói là làm. Năm đó tôi không quà biếu ai cả. Rồi tôi hồi hộp chờ xem có sự cố gì xảy ra với mình không…
Nhiều năm trước, khi mới chập chững rời giảng đường đại học bước vào thế giới việc làm, tôi cũng hừng hực khí thế tham gia câu lạc bộ “bài trừ Tết”. Tết mang đến bao nhiêu phiền toái…
Hoa đào vẫn thắm đỏ như ngàn năm trước. Sao lòng người kêu Tết nhạt? Bởi, Tết nghìn năm rồi đã thành nguội nhạt hay lòng người vốn đã phai lạt, bay màu với tiền nhân?
Xin nghỉ trong khi mọi thứ dường như đang rất bình thường, dưới quyền lực chuyên môn, quyền lực quản lý của người lãnh đạo, trong những ngành nghề đặc thù, rõ ràng không phải là một quyết định dễ dàng.
Thời gian của tôi không nhiều hơn các bạn, nhưng nếu chỉ đi làm rồi về đi ngủ tôi cảm thấy thiếu gì đó, thấy đời sống của mình tầm thường đi, trở nên buồn chán, mệt mỏi, như con bò chỉ đi cày rồi về chuồng ngủ.
Sự thật đời sống ở CHLB Đức về phương tiện vật chất hơn hẳn nước ta. Tôi có đủ tư cách để đưa cả gia đình sang bên Đức, nếu chỉ quan tâm tới những gì gọi là phương tiện vật chất…
Chúng ta đang sống trong một thời kỳ thú vị: Về mặt vật chất, mọi thứ được coi là tốt hơn bao giờ hết và ngày càng tăng trưởng, tuy nhiên, một cảm giác vô vọng đến phi lý vẫn đang lan rộng.
Việc tham gia giao thông như thế nào sẽ nói lên nhiều điều về chúng ta. Nó thể hiện văn hoá và phép lịch sự, đòi hỏi sự kiên nhẫn, nhường nhịn, và khoan dung lẫn nhau.