Theo tôi, tình đoàn kết là một trong những thành tựu lớn của Việt Nam, một đất nước hơn chín mươi triệu dân đã duy trì ổn định về mặt chính trị và xã hội bất chấp một quá khứ đầy biến động.
Theo tôi, tình đoàn kết là một trong những thành tựu lớn của Việt Nam, một đất nước hơn chín mươi triệu dân đã duy trì ổn định về mặt chính trị và xã hội bất chấp một quá khứ đầy biến động.
Xu hướng chèn tiếng Anh trong giao tiếp ngày càng phổ biến trong giới trẻ, kể cả khi người nói không thạo ngoại ngữ này. Tiếng Anh đôi khi được chèn vào như một thứ “mốt giao tiếp” để sành điệu.
Thật kỳ lạ khi chỉ có vài trăm mét đường, người Việt chúng ta vẫn phải lên xe máy, nhưng sau đó lại bỏ tiền, bỏ thời gian vào phòng gym để chạy.
“Con sang đường đúng vạch kẻ, giơ tay xin hẳn hoi, nhưng có ai chịu nhường đường đâu?”, thắc mắc của đứa con sáu tuổi khiến tôi “đứng hình”.
Tính đố kị của người Việt quả thật đã làm cho những người tử tế muốn sống tử tế cũng khó, cũng khổ. Căn bệnh này ngấm vào máu thì thật nguy hiểm. Cứ vậy, không biết bao giờ Việt Nam mới phát triển được.
Khi nước ngoài qua đây làm việc, lúc đầu họ đều có thái độ lịch thiệp và tôn trọng, tuy nhiên nhóm người Việt thường tỏ ra quá nể nang và nhún nhường trước “Tây”, khiến “Tây” trở thành như ông chủ.
Không ít gia đình đang biến trẻ thành những chú “gà công nghiệp” – không có kỹ năng sống, không biết giải quyết vấn đề, thụ động, không cần suy nghĩ, sáng tạo mà chỉ mỗi việc… làm theo lời bố mẹ.
Có thể loại người luôn than vãn rằng “Việt Nam mình đến cái kim, sợi chỉ còn chẳng làm được, nói gì đến sản phẩm cao cấp hơn”, và hễ có ai làm được thì họ lập tức lao vào đả kích không thương tiếc.
Lối sống tiêu thụ phương Tây với những biểu hiện lai căng trong hành vi và ngôn ngữ đang trở thành thời thượng. Lối sống ngoại lai có chiều hướng lấn át lối sống truyền thống.
Trong xã hội Việt Nam có rất nhiều người mong muốn mình trở nên giỏi giang, giàu có nhưng lại mang bản tính đố kỵ, ganh ghét người khác giỏi giang, giàu có hơn mình.