Chúng ta vẫn đang mải miết tranh luận liệu rằng có đúng là người Việt mình thông minh và cần cù như những gì vẫn được nghe từ trước tới giờ?
Chúng ta vẫn đang mải miết tranh luận liệu rằng có đúng là người Việt mình thông minh và cần cù như những gì vẫn được nghe từ trước tới giờ?
Bất cứ dân tộc nào cũng có sĩ diện. Tuy nhiên, sự sĩ diện này cao hay thấp, có ở mức cực đoan hay không lại tùy thuộc từng nền văn hóa và giai đoạn phát triển của lịch sử.
Có một thói quen rất nguy hiểm mà người Việt thường xuyên sử dụng trong giao tiếp, đó là thói quen ngụy biện.
Có còn cần thiết phải đọc sách không. Khi mà xu hướng cạnh tranh bây giờ là càng nhanh càng tốt. Không chỉ ở Việt Nam, mà trên thế giới người ta cũng băn khoăn như thế.
Dốt nát chưa phải là bi kịch lớn nhất của con người, mà bi kịch lớn nhất của con người là dốt mà không biết mình dốt. Câu chuyện “giặc dốt” vẫn còn tồn tại, thậm chí là còn đáng sợ hơn xưa.
Chấn hưng văn hóa không phải ở đâu xa, mà hãy ở chính văn hóa gia đình, ở việc coi gia đình như một thành trì văn hóa cần được giữ vững.
Hành trình mong ngóng huy chương có phần vô vọng của Việt Nam tại Olympic Paris 2024 một lần nữa lại cho thấy sự cần thiết có hoạch định chiến lược thể thao mũi nhọn khôn ngoan…
Dù chiều cao đang có những bước nhảy vọt, nhưng về tổng thể, vóc dáng, thể lực của người Việt Nam khá khiêm tốn, nếu không muốn nói rằng tầm vóc người Việt vẫn thấp bé so với thế giới.
Ông bà ngoại tôi là tiểu nông thứ thiệt. Tôi thừa hưởng những điều tốt đẹp nhất làm nên con người tôi hiện nay từ ngôi nhà, khu vườn, cánh đồng và thôn làng quê ngoại tôi.
Người Việt hàng ngàn năm nay đã sáng tạo cho mình những giá trị văn hóa, đồng thời, lại tiếp thu có chọn lọc những giá trị văn hóa ngoại sinh, làm phong phú văn hóa Việt và văn hóa Việt Nam.