Anh bạn tôi vẫn thường xuyên chửi tôi lái xe ngu đần, hiền lành quá mức. Tôi thì nghĩ rằng, giá như tất cả phương tiện ngoài đường đều “ngu” như tôi, giao thông chắc chắn sẽ trật tự hơn rất nhiều.
Anh bạn tôi vẫn thường xuyên chửi tôi lái xe ngu đần, hiền lành quá mức. Tôi thì nghĩ rằng, giá như tất cả phương tiện ngoài đường đều “ngu” như tôi, giao thông chắc chắn sẽ trật tự hơn rất nhiều.
Thói sĩ diện, khoe khoang sự “chịu chơi” đâu chỉ nằm ở giới nhà giàu? Nó nằm đâu đó sâu xa trong dân tộc tính của mình mà nếu không thay đổi, không định hướng đúng thì thói quen ấy sẽ hủy hoại chúng ta.
Sự thật đời sống ở CHLB Đức về phương tiện vật chất hơn hẳn nước ta. Tôi có đủ tư cách để đưa cả gia đình sang bên Đức, nếu chỉ quan tâm tới những gì gọi là phương tiện vật chất…
Người Việt có quyền chỉ trích, lên án những mảng tồi tệ của người hàng xóm khó chịu. Nhưng chỉ thế thôi thì dân tộc Việt cũng không tốt hơn được.
Trong xã hội hiện đại, nhiều người cố tạo cho mình cảm giác gần gũi với thiên nhiên bằng những thứ cướp lấy từ thiên nhiên và nghĩ rằng đó là sự tao nhã…
Việc tham gia giao thông như thế nào sẽ nói lên nhiều điều về chúng ta. Nó thể hiện văn hoá và phép lịch sự, đòi hỏi sự kiên nhẫn, nhường nhịn, và khoan dung lẫn nhau.
Không có lý do gì khiến chúng ta phải quá nhún nhường khi tiếp xúc với người nước ngoài mà nên xem họ không khác những người bạn trong nước.
Mỗi người tiêu dùng đồ gỗ nên đặt câu hỏi với chính mình rằng, có nhất thiết phải mua những món đồ hoành tráng làm từ gỗ quý đắt tiền để thể hiện sự “oai” của mình?
Từng làm đại sứ nhiều nơi, tôi biết, ở nước ngoài, nếu thật sự thân quen, bạn cũng được ưu tiên hơn nhưng không thể nhanh chóng và khác biệt như ở Việt Nam. Tôi suy nghĩ mãi về điều này…
Nếu không biết dừng lại, tính ganh đua sẽ trở thành tính đố kỵ, rất uổng phí một đời người vì không làm được nghiệp lớn.