Con người, bằng đức tin và tín ngưỡng, đã sáng tạo ra khái niệm tuần. Khi phải nhốt mình trong căn phòng kín, chúng ta mới thấu hiểu một tuần, hay “chiếc thang bảy bậc” quan trọng đến nhường nào.
Con người, bằng đức tin và tín ngưỡng, đã sáng tạo ra khái niệm tuần. Khi phải nhốt mình trong căn phòng kín, chúng ta mới thấu hiểu một tuần, hay “chiếc thang bảy bậc” quan trọng đến nhường nào.
Người làm trong một số ngành nghề phải chịu trách nhiệm cho cuộc sống của người khác. Công việc của họ đòi hỏi kinh nghiệm hoặc kiến thức rộng và theo kịp các thay đổi của xã hội.
Có những người thường nổi cáu, giận dỗi vô cớ khiến bạn bối rối và căng thẳng vì không biết bản thân làm sai điều gì. Do không thể đoán được người đó sẽ phản ứng thế nào, bạn không thể thoải mái khi ở cạnh họ.
Giao tiếp phi ngôn ngữ cũng quan trọng như những gì một người nói, thậm chí có thể hơn. Nét mặt, cử chỉ tay, tư thế, giao tiếp bằng mắt đều đóng vai trò quan trọng…
Thế nào là một người bạn thật sự? Mỗi người đều có câu trả lời riêng cho mình. Đối với tôi, đó là người mà tôi không cảm thấy cô đơn khi ở bên cạnh.
Những mô hình xa hoa, trụy lạc tràn ngập trên thị trường văn hóa, bao vây ngũ quan của thế hệ trẻ. Nguy cơ tuyệt chủng nhân cách không còn xa xôi nữa.
Mỗi lần cười cợt sự thiệt thòi của người “điên” hay kẻ yếm thế, thần kinh, giống như chúng ta xúc một thìa nhỏ tính thiện tâm trong lòng để hất ra đường đánh đổi lấy một nụ cười.
Sự cô đơn dần được ví như một dịch bệnh toàn cầu. Không dừng lại ở Anh, Mỹ và Trung Quốc, vấn đề tâm lý này bắt đầu lan rộng sang các nền kinh tế đang phát triển, trong đó có Việt Nam.
Khi sự khoe khoang, mà nhất là khoe khoang vật chất, được bình thường hóa, người ta sẽ dễ đánh đồng mình với thứ mình đang khoe. Và thực ra, cái họ yêu không phải bản thân, mà là thứ mình đang sở hữu mà thôi.
Ngày qua ngày, chúng ta vẫn luôn tự đặt câu hỏi về sự bình thường của chính mình, băn khoăn liệu bản thân có suy nghĩ, hành động và sống giống người khác.