Chủ nghĩa can thiệp của phương Tây cho tới nay đã biến nhiều nước và vùng vốn ổn định trở thành những nơi bất ổn, mà nói trắng phớ ra là đang ngùn ngụt lửa.
Chủ nghĩa can thiệp của phương Tây cho tới nay đã biến nhiều nước và vùng vốn ổn định trở thành những nơi bất ổn, mà nói trắng phớ ra là đang ngùn ngụt lửa.
Nguyên nhân sâu xa của cuộc chiến tranh Vùng vịnh là dầu mỏ. Một khi Mỹ kiểm soát được các khu vực dầu mỏ lớn nhất thế giới, các nước khác sẽ phải tiếp tục ủng hộ vị thế bá chủ chính trị – quân sự của Mỹ.
Thâm độc nhất là Mỹ – Diệm dựng lên hình ảnh: “Đức Mẹ và con trai là Chúa Giêsu đã vào Nam”, rằng nếu ở lại dưới chính quyền cộng sản họ sẽ “bị bom nguyên tử huỷ diệt và sẽ mất linh hồn”.
Mặc dù không thường được coi là một loại hàng hóa nhưng trong lịch sử, chủ quyền đã từng giống như một thứ có thể mua và bán, thậm chí là phương tiện chính cho sự bành trướng lãnh thổ của Mỹ.
Từ thập niên 1950 đến nay, đã diễn ra nhiều cuộc chiến tranh ủy nhiệm do chủ nghĩa đế quốc, đứng đầu là Mỹ tiến hành. Điển hình là Chiến lược chiến tranh đặc biệt của Mỹ (1961-1965) trong chiến tranh Việt Nam.
Từ năm 1991, khi Liên Xô không còn, mức độ Mỹ can thiệp vào công việc nội bộ của các nước tăng mạnh, với các vi phạm luật quốc tế ở mức độ chưa từng thấy và theo một cách thức táo tợn chưa từng có…
Chính quyền Mỹ đã từ chối nhìn nhận vai trò trung tâm của họ trong việc tạo ra bin Laden, Taliban và đám khủng bố theo Hồi giáo giáo điều đang gieo rắc tai họa ở khắp nơi trên thế giới.
Sự chó má của Nhà Trắng thể hiện rất rõ qua hàng loạt trò dàn dựng để tạo cớ gây ra nhiều cuộc chiến tranh tàn khốc trên khắp thế giới.
Rất quan trọng để nhắc đến một sai lầm lớn trong cách tiếp cận của Mỹ, là nước Mỹ luôn cần một “kẻ khác”, một kẻ thù nào đó từ bên ngoài như một cách để thống nhất xã hội Mỹ.
Khmer Đỏ không được sự ủng hộ của đại đa số dân chúng Campuchia. Cái gì đã giúp họ sống sót sau ngần ấy năm và gây thương vong đáng kể cho đội quân dày dạn kinh nghiệm chiến trường của Việt Nam?