Khoảng vài chục năm nay, động từ “chạy” ở nước ta có thêm một nghĩa mới. Khái niệm ấy ra đời rất tự nhiên từ thực tiễn cuộc sống và nghiễm nhiên tồn tại.
Khoảng vài chục năm nay, động từ “chạy” ở nước ta có thêm một nghĩa mới. Khái niệm ấy ra đời rất tự nhiên từ thực tiễn cuộc sống và nghiễm nhiên tồn tại.
“Tôi đố anh nói lại lần nữa”, ông chỉ tay vào mặt cán bộ khi bàn về số liệu cuối năm. Ông hất hàm “Sao mày ngu thế?” với một nữ trưởng ban trong một sự kiện của ngành.
Đặng Huy Trứ là quan thời Tự Đức. Ông là nhà cải cách, canh tân thời Nguyễn với các tư tưởng phát triển kinh tế, quân sự và cải cách xã hội vô cùng tiến bộ.
23 năm làm nhà nước, anh tôi đã có 16 văn bằng chứng chỉ, kèm 18 lần thi căng thẳng như đánh trận. Khi tài năng còn là một định mức mơ hồ, sẽ còn những người dành cả thanh xuân để sưu tầm chứng chỉ.
Cán bộ, công chức, không nhất thiết phải có bằng tiến sĩ. Chỉ có nước ta mới có chuyện tréo ngoe như vậy. Đó là hệ quả của thói chuộng hư danh, háo danh, phù phiếm.
“Ăn cắp” giờ công vụ là hành vi tham nhũng. Loại hình tham nhũng này hoàn toàn “tàng hình” và rất dễ thực hiện, không cần có chức vụ, quyền hạn cũng có thể thực hiện được.
Ở Việt Nam tư duy cán bộ công chức là những người làm quan, là “phụ mẫu” của dân, là người ban phát ân huệ – một sản phẩm của những thời kỳ trước – vẫn còn đè nặng vào hệ thống quản trị công.
Cho đến nay, có hai cách thức tiếp cận cơ bản về Quốc hội điện tử là (1) tập trung vào khía cạnh kỹ thuật và (2) tập trung vào những lợi ích mà Quốc hội điện tử đưa lại.
Hàng chục thùng hàng trên băng chuyền sân bay dán dòng chữ in hoa “Bộ trưởng Bộ GTVT”. Chủ một doanh nghiệp xây dựng dán “Giấy ra vào trụ sở Bộ Công an” lên kính xe Lexus của mình…
Ở các quốc gia trên thế giới, người dân thực hiện quyền lực của mình bằng hai phương thức cơ bản là dân chủ đại diện (hay dân chủ gián tiếp – thông qua các cơ quan đại diện) và dân chủ trực tiếp.