Ngay khi bắt đầu cuộc chiến chống lại Iran, giới lãnh đạo Israel đã vạch ra tầm nhìn của mình về một cấu trúc lực lượng đang thay đổi ở Trung Đông và các khu vực lân cận.
Ngay khi bắt đầu cuộc chiến chống lại Iran, giới lãnh đạo Israel đã vạch ra tầm nhìn của mình về một cấu trúc lực lượng đang thay đổi ở Trung Đông và các khu vực lân cận.
Nếu gạt bỏ tiếng ồn của chiến sự – số lượng tên lửa, danh sách mục tiêu, những tuyên bố “chiến thắng” qua lại – bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều so với khẩu hiệu “trừng phạt Iran” hay “bảo vệ Israel”.
Cuộc tấn công của Mỹ và Israel nhằm vào Iran không phải biến cố bất ngờ, mà là kết quả tích tụ của nhiều tầng mâu thuẫn kéo dài hàng thập kỷ, liên quan đến an ninh của Israel, tham vọng khu vực của Iran và vai trò kiểm soát trật tự của Mỹ.
Giai đoạn căng thẳng cao độ của cuộc xung đột quân sự giữa Mỹ, Israel và Iran có thể kéo dài vài tuần. Các bên gây chiến đang dần mất quyền kiểm soát, và sự kiềm chế mà các chế độ quân chủ Ả Rập thể hiện thật đáng khâm phục.
Nhiều người vẫn được nghe kể về chuyện một “UFO” khuấy đảo bầu trời Tel Aviv vào năm 1973 bằng tốc độ siêu kinh hoàng Mach 3. Tuy nhiên, nguồn gốc phi vụ ấy lại ít được biết đến.
Nếu một chính sách chỉ giải quyết được các vấn đề thứ yếu mà để lại hậu quả tiêu cực lâu dài, đó sẽ là một “sai lầm chiến lược”…
Vào ngày 6/10/1973, với hy vọng giành lại được phần lãnh thổ đã mất trước Israel trong cuộc chiến tranh Ả Rập – Israel lần thứ ba, các lực lượng Ai Cập và Syria đã bắt đầu một cuộc tấn công phối hợp nhằm vào Israel.
Tuyên bố Balfour là “lời hứa của người không có gì trong tay cho người không xứng đáng được nhận”. Cho đến tận bây giờ, người Do Thái đã có Tổ quốc của mình, còn người Palestine thì không.
Người Do Thái được trao hơn một nửa diện tích Palestine, mặc dù họ chiếm chưa tới một nửa dân số Palestine. Dù được trang bị kém hơn, họ đã xoay xở để chống lại người Ả Rập và giữ được lãnh thổ.